⬅ Trước Tiếp ➡

“Này Xe anh không chở mấy thùng này đi à?”
“Tặng cô đó ”
Tô Già Ni ?
Anh shipper mất dạng trong chớp mắt.
Tô Già Ni cúi xuống nhìn hóa đơn sữa nhập khẩu, glucose, canxi dạng nước, kẹo bổ sung canxi, sữa chua, vitamin tổng hợp, thiết bị tập thể dục nhỏ... giống hệt một bộ combo hỗ trợ tăng chiều cao cho trẻ em?
Gửi nhầm rồi chăng?
Cô thấy thật khó hiểụ
Nghĩ đến vài khả năng, cô thấp thỏm cầm điện thoại suốt 3 ngày để chờ tin nhắn từ ai đó, dù chỉ là một câu đơn giản kiểu “Em nhận được đồ chưa?”
Nhưng... không có tin nhắn nào cả.
Không ai nhắn. Không ai hỏi.
Cuối cùng, cô thở phào nhẹ nhõm
“Đúng là mình suy nghĩ nhiều rồi.”
Tô Già Ni mang theo hóa đơn đến công ty vận chuyển, tìm đúng anh shipper mấy hôm trước, trả lại nguyên kiện hàng.
Shipper chẳng tỏ ra bất mãn gì, còn tự mình kéo hai thùng lớn lên xe
“Không sao đâụ Dù sao người trả tiền cũng quá giàụ Cho tôi chạy một đơn trăm đơn như vậy tôi cũng thấy vui ”
“Anh có thể cho tôi biết ai gửi không?”
“Không được đâụ Chúng tôi có nguyên tắc nghề nghiệp. Nhưng mà... tiểu cô nương, cô nghĩ thử xem, chắc là người trẻ nào đó thích cô nên mới gửi đến đấy. Không phải cô không biết là ai đấy chứ? Hay là... người theo đuổi cô nhiều quá, cô không đoán nổi?”
Tô Già Ni A, là người trẻ, là con trai, và... không thiếu tiền.
Anh shipper vừa quay xe vừa cười
“Cô dễ thương vậy, có nhiều người theo đuổi cũng là chuyện bình thường thôi.”
Thấy cô cứ nhìn mình chăm chú, anh ta bỗng nhớ ra điều gì, vò đầu lẩm bẩm
“Chết thật Quên mất là vị thiếu gia ở Bắc Kinh dặn không được nói lỡ lời với cô... lỡ tôi lỡ miệng thì toi ”
Ồ, người đó còn hiểu cả cô, đoán được cô sẽ thắc mắc...
Không chỉ không muốn cô biết, mà còn cố tình... để cô đoán ra?
“Cô đoán ra rồi phải không?” Anh shipper hỏi.
Tô Già Ni mỉm cười lắc đầu
“Không có.”
“Theo tôi thì, cô cứ gọi điện hỏi thẳng là xong chứ gì?”
A...
Gọi điện?
Tô Già Ni thầm nghĩ Cô sẽ không gọi đâụ Giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
...
Hôm khai giảng, Tô Già Ni một mình đến trường Đại học Y Dược Tô Thị làm thủ tục nhập học.
Ông ngoại muốn đi cùng cô, nhưng cô từ chối.
Còn Tô Lê Tố thì bận bịu chuyện phân chia tài sản, đang trong giai đoạn then chốt, sợ bị thiệt nên phải tự mình ở lại Bắc Kinh trông chừng.
Ba cô nan Tô Mậu Giản nan lại càng không có thời gian. Ông ta đang lúc sự nghiệp đắc ý, chạy khắp nơi chỉ đạo nhà máy, giao lưu xã hội cùng nhân tình, bận đến tối tăm mặt mũi.
Dù có rảnh, ông ta cũng sẽ không đi.
Buổi tối sau tiệc tạ ơn ở Bắc Kinh, Tô Mậu Giản uống chút rượu, rồi lớn tiếng chửi mắng cô
“Mày đúng là đầu óc mọc nấm Từng ấy năm, tao bỏ ra bao nhiêu tiền cho mày học thêm học bồi dưỡng, kết quả mày lại thi vào cái trường Đại học Y Dược Tô Thị? Mày muốn chọc tức chết tao à?”
Tô Già Ni đáp lời bình tĩnh
“Con thi được 693 điểm.”
“Mày, mày ”
Tô Mậu Giản ôm ngực như thể đau đến mức không thở nổi
“Thi được điểm cao như vậy mà lại chọn cái trường nát đó? Ai cho mày lá gan đấy?”
“Tại sao con không thể chọn?”
“Tao nói không được là không được ”
Tô Mậu Giản tức đến độ đỏ mặt tía tai, văng ra một tràng từ ngữ thô tục. Mắng xong, vẫn chưa hả giận, ông ta vớ lấy vật trang trí bằng thủy tinh trong phòng khách, ném xuống đất nan vỡ tan thành từng mảnh.


⬅ Trước Tiếp ➡