⬅ Trước Tiếp ➡

Nhận được tin nhắn xác nhận, Chu Minh Tỉ hưng phấn suýt bật dậy, nhưng vẫn không quên dọn đường cho bản thân. Cậu cố ý bước đến chỗ Tô Già Ni, giả vờ như vừa nghe đïện thoại xong
“Ừ, anh Vực.”
Quả nhiên, chỉ hai chữ ấy thôi đã khiến Toàn bộ sự chú ý của Tô Già Ni lập tức bị thu hút.
Chu Minh Tỉ cười rạng rỡ, ánh mắt đầy ẩn ý
“Anh Vực vừa xử lý xong công việc, về lại Bắc Kinh rồi. Tớ năn nỉ mãi, cuối cùng cũng mời được anh ấy tới đây. Già Ni, cậu có phải rất bất ngờ không? Rất vui phải không?”
Thật sự là không cần đến mức đó đâụ..
Nụ cười trên mặt Tô Già Ni lập tức cứng đờ.
Các bạn học xung quanh thì phấn khích không thôi
“Anh Vực sắp tới hả?”
“Đi một mình hay dắt the0 bạn gái?”
“Bạn gái anh Vực là ai vậy? Bạch Yên Lạc hả? Cô ấy cũng tới luôn hả?”
Sắc mặt Tô Già Ni thoáng xấu hổ.
Chu Minh Tỉ nhìn ra phản ứng của cô, nở nụ cười đầy hàm ý.
“Tô Già Ni, cậu cũng nghĩ anh Vực đang quen với Bạch Yên Lạc à?”
Cô gượng gạo mỉm cười
“Không phải sao? Không phải cô ấy từng khoe cái dây buộc tóc giống hệt cậu ấy đang đe0 sao?”
Chu Minh Tỉ suýt bật cười
“Cậu nửa đêm cũng đi lướt vòng cao giáo hả? Nhưng cậu không xem tiếp à? Sáng sớm 8 giờ hôm đó, anh Vực đã đích thân làm rõ mọi chuyện rồi. Bạn gái cậu ấy không phải Bạch Yên Lạc.”
Tô Già Ni cứng đờ.
Nếu như vậy... thì Bạch Yên Lạc bị hiểu lầm, còn bạn gái thực sự của Trì Vực lại không phải cô ấy...
Nụ cười của Tô Già Ni h0àn toàn sụp đổ.
Khó thở.
Cô quay người, tìm lấy áo khoác dệt kim và túi xách
“Noãn Noãn, tớ đi vệ sinh chút.”
Chu Minh Tỉ lập tức “mật báo”.
Tô Già Ni chạy xuống thang bộ.
Cô đi nhanh đến mức gần như không kịp hít thở.
Lúc xuống đến tầng 20, cô mới dừng lại nghỉ.
Không gian cầu thang vắng vẻ, chỉ còn lại tiếng thở dồn dập của cô vang vọng.
Cô lại kéo chân bước tiếp, đến tầng 18.
Lúc ấy, đèn bật sáng, chiếu lên một dáng người cao gầy đang đứng dựa vào lan can.
Trì Vực.
Cả người Tô Già Ni nổi da gà, phản xạ the0 bản năng mà lui về phía sau cửa thang.
Trì Vực bước tới từng bước thong thả, như đã nắm rõ nhịp bước để chắn ngang lối cô.
“Trì Vực...”
Bóng người cao lớn của anh bao trùm cô, giọng nói lạnh như băng
“Trốn tôi?”
“Không... đâu có...” Cô lắp bắp.
Tô Già Ni chân tay lạnh ngắt, ánh mắt đảo quanh tìm đường thoát. Biểu cảm gần như tan vỡ nhưng vẫn cố gắng nhếch môi cười
“Trùng hợp ghê, cậu cũng thích đi thang bộ hả?”
Trì Vực không đáp.
Trì Vực cắm tay vào túi quần, từng bước ép sát cô, đôi g͙iày thể thao màu đen gần như chạm vào mũi g͙iày trắng mới của cô.
Khoảng cách giữa hai người gần như bằng không.
Không ai nói gì.
Không khí ngưng đọng.
Rồi đèn tắt.
Cầu thang chìm tɾong bóng tối, yên lặng đến ngột ngạt.
Tô Già Ni nín thở.
Cô hé miệng thở khẽ, không dám thở ma͙nh.
Không thể nhìn thấy biểu cảm của Trì Vực, nhưng cô cảm nhận rất rõ hơi lạnh nan từng luồng khí bức bối như muốn thấm vào tim phổi.
Anh... thực sự rất tức giận.
Giây phút trôi qua như dài cả thế kỷ.
Trì Vực tiến thêm một bước.
Tô Già Ni gần như không thở nổi.
Cô dậm nhẹ mũi g͙iày, đèn sáng.
Cô cố lấy giọng bình tĩnh, gọi
“Trì Vực...”
“Hửm?”
“Cậụ.. tránh ra một chút được không?”
“Không tránh.”
Tô Già Ni ngẩng đầu nhìn anh dưới ánh đèn mờ. Gương mặt Trì Vực hiện rõ sự mệt mỏi, nhưng biểu cảm vẫn lạnh lùng như băng.
Ánh mắt khóa chặt lấy cô thật sâu, lạnh và đầy uy hiếp.


⬅ Trước Tiếp ➡