⬅ Trước Tiếp ➡

“Thế... em không từng hẹn với anh?”
“?”
“Chúc quân bình an hỉ nhạc, em nguyện bên anh mãi mãi.”
Anh đang nhắc đến dòng chữ khắc trên tấm thiệp lá vàng đó.
Mặt sau còn có
“Trì Vực, sinh nhật 18 tuổi của em, chúng ta cùng nhau đón năm mới được không?”
Tô Già Ni chết lặng.
Thì ra... Trì Vực đã thật sự nhìn thấy đôi khuy măng sét bạch kim nạm đá mà cô đặt làm riêng. Anh còn nhớ rõ dòng chữ cô khắc trên thiệp...
Vậy chiếc lắc tay kia, và cả dây buộc tóc kim cương...
Tô Già Ni cảm thấy đỉnh đầu lạnh toát.
Bản năng của cô khiến cô bước lùi lại, lưng dán hẳn vào tường.
Mãi sau cô mới cố gắng mở miệng
“Trì Vực... cái đó là hiểu lầm, cậu tin không?”
“Hiểu lầm?”
“Là... quà sinh nhật đó tớ đặt làm từ tháng Tư, sau này... sau này tớ quên mất.”
Ánh mắt Trì Vực càng trở nên đáng sợ.
Tô Già Ni nhận ra mình lỡ lời, chỉ còn cách gồng mình giải thích tiếp
“Rồi đến tháng Năm, tớ nhận ra giữa chúng ta có khoảng cách. Tớ hiểu không có khả năng nào...”
Sắc mặt Trì Vực đen kịt, môi khẽ nhếch một nụ cười lạnh thấu xương. Giọng anh trầm thấp, từng chữ như dao cứa
“Cho nên?”
Tô Già Ni sợ đến run rẩy, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh
“Cho nên... có thể... mình coi như chưa có gì được không?”
“Không thể.”
Câu trả lời cứng như đá.
Không khí tɾong thang bộ như đóng băng.
Tô Già Ni nuốt nước bọt, cố lấy giọng
“Trì Vực, tớ...”
“Tách ”
Một âm thanh nhỏ vang lên, dây buộc tóc của cô đứt.
Tóc đuôi ngựa bung ra, vài sợi tóc rơi xuống dán vào má.
Chiếc dây buộc tóc sáu nghìn sáụ.. gãy đôi.
Tô Già Ni cúi đầu che mặt, lúng túng vô cùng.
Cô mơ hồ nghe thấy Trì Vực khẽ cười.
Ngẩng đầu lên, anh đã đứng ngay trước mặt, đưa cho cô một chiếc dây buộc tóc quen thuộc nan chiếc dây 18k nạm kim cương.
“Tự tay mình tặng dây buộc tóc mà cũng không nhớ rõ à?”
“Muốn giúp em buộc lại không?”
“Không, không cần ”
Tô Già Ni vội vã nhận lấy, nhanh nhẹn buộc tóc lại.
Cả người cô như được thả lỏng, không còn căng cứng nữa.
Trì Vực mở cửa thang, dẫn cô đi đến thang máy.
Anh cúi đầu, khẽ nói
“Nhớ trả lại nhé.”
0 giờ gần kề.
Tô Già Ni cùng Trì Vực một trước một sau bước vào phòng sang trọng tầng 33 của Hoàng Lâụ
Các bạn học thấy hai người đi cùng nhau, nhưng do những hiểu lầm trước đó và màn "ẩn thân" kỹ lưỡng, ai cũng cho rằng giữa họ chỉ là quan hệ đơn thuần.
“Anh Vực, bạn gái cậu đâu?”
“Giao thừa không đi với bạn gái, cô ấy sẽ giận đấy?”
“Ha ha, cậu ấy không phải kiểu coi trọng tình yêu hơn tình bạn đâu nhỉ, đúng không anh Vực?”
Trì Vực ngồi xuống ghế sát cửa kính, giọng điềm nhiên mà lạnh nhạt
“Cô ấy coi trọng bạn bè hơn.”
“?”
Một đám bạn học sững sờ.
“Cái gì? Có cô gái nào dám bỏ rơi anh Vực vì bạn bè? Cười chết mất thôi ”
“Bị chính bạn gái leo cây giao thừa á? Không sao, đêm nay cả hội độc thân chúng tôi bầu bạn với anh Vực Nào, làm ly không?”
Chu Minh Tỉ nghe xong lời Trì Vực, cảm thấy tɾong câu nói kia ngập ngụa u oán, nhưng đám bạn kia không hiểu gì cả, chỉ biết cười như điên.
Anh cười khổ, vội lánh ra ngoài.
Lâm Noãn thấy Tô Già Ni quay về, vừa định hỏi cô đi đâu sao mà lâu vậy, thì ánh mắt đã bị chiếc dây buộc tóc kim cương trên đầu cô thu hút.
Cô kích động kéo bạn thân ra góc phòng, giọng thì thào run rẩy
“Bạn ngồi cùng bàn... cậụ.. cậu với Trì Vực... ”
Tô Già Ni tɾong đầu như một mớ bòng bong, nghĩ mãi không thông, gật đầu rồi lại lắc đầu liên tục.


⬅ Trước Tiếp ➡