Chương 10
bỏ thuốc.” Dù sao Cảnh Mạc Vũ cũng cho rằng, buổi tối hôm đó, tôi mò vào phòng anh, leo lên giường của anh nhân lúc anh ngủ say.
Thôi thì cứ để anh nghĩ, người gài bẫy anh chính là tôi.
Anh chỉ thất vọng đối với một mình tôi là đủ, không cần liên lụy đến những người xung quanh.
“Tại sao em phải làm vậy?” Tôi rất hiếm khi chứng kiến vẻ mặt u ám của anh như lúc này, anh nói “Tôi thật không ngờ em lại thành ra như vậy.” Tôi chỉ cười cười “Bởi vì em quá yêu anh.” Cảnh Mạc Vũ đáp lời “Em không hề yêu tôi…Nếu em cho rằng điều em muốn chính là gả cho tôi, vậy thì tôi sẽ thỏa mãn nguyện vọng của em.” Bởi vì tôi yêu anh, nên tôi thật sự không muốn thấy vẻ mặt của anh khi biết sự thật.
Định thần từ hồi ức, tôi nhìn thẳng vào ông chồng hợp pháp của mình “Anh muốn biết phải không?
Được…” Tôi kéo áo cưới trên vai xuống, chiếc áo cưới nặng nề rơi xuống đất.
Thân thể tôi gần như lõa lồ hiện ra trước mặt Cảnh Mạc Vũ.
Từ vai xuống đến đùi tôi vẫn còn lưu lại vết bầm của cơn hoan lạc.
Mặc dù vết bầm đã nhạt đi nhiều nhưng do tôi có làn da trắng nõn nên vẫn có thể thấy rõ.
“Bây giờ anh đã nhớ ra chưa?” Cảnh Mạc Vũ trầm mặc, anh rời mắt đi chỗ khác, nhưng khi lướt qua cánh tay tôi anh lập tức dừng lại.
Tôi thuận theo ánh mắt anh nhìn xuống, liền thấy vết bầm tím trên cánh tay tôi.
Đó là vết bầm anh để lại khi tôi vùng vẫy.
Do dùng sức quá mạnh, vết bầm tương đối nghiêm trọng, mấy ngày sau cũng không tan hết.
Hôm nay, tôi phải dùng phấn ướt che đi nhưng một khi để ý vẫn có thể nhìn ra.
Cảnh Mạc Vũ nhíu mày, nhưng đang suy nghĩ điều gì đó, tôi vội giấu tay ra sau lưng “Anh nhìn đủ chưa?” “Ừm.” Anh quay người đi ra cửa.
Cuối cùng anh vẫn không chịu ở lại.
Nhìn anh quay người rời khỏi phòng, trong lòng tôi dội lên một cảm giác thất bại chưa từng có.
Nhưng tôi vẫn không chịu đối mặt với hiện thực, hét lớn “Cảnh Mạc Vũ, anh không muốn chạm vào người em, nửa đời sau anh muốn sống như hòa thượng, em không ngăn cản anh.
Nhưng anh nhất định phải ghi nhớ, kể từ hôm nay trở đi, anh là chồng em, mãi mãi là chồng em.” “Tôi sẽ ghi nhớ.” Nói xong anh đóng sập cửa, để lại một mình tôi trong căn phòng tân hôn lạnh lẽo.
Tôi ôm chặt thân thể ngồi bệt xuống đất, nước mắt trào ra khóe mi.
Tôi thừa nhận, tôi đã sai rồi.
Nhưng không phải vì câu nói của anh năm đó, sao tôi có thể sai lầm đến nước này?
Mặc dù đã nhiều năm trôi qua nhưng tôi vẫn nhớ rõ buổi tối ngày hôm đó.
Hôm đó hình như là ngày rằm, ánh trăng tròn lơ lừng trên bầu trời, tỏa sáng khắp không gian.
Cảnh Mạc Vũ ngồi ở ghế salon đọc báo, tôi nằm gối đầu lên đùi anh, ngắm gương mặt anh không biết chán.
Lúc bấy giờ, anh mới hai mươi tuổi, gương mặt anh dù nhìn ở góc độ nào cũng không một chút tì vết.
Đôi mắt anh trong suốt như hồ nước sau cơn mưa, đẹp đẽ hút hồn.
Còn tôi vừa tròn mười lăm tuổi, là độ tuổi thanh xuân vô địch nhất.
Anh chàng trăng hoa Tề Lâm từng nhận xét, tôi giống một quả anh đào chín mọng, khiến đàn ông vừa nhìn là thèm nhỏ rãi, nhưng không thể nuốt vào miệng, chỉ có thể vương vấn trong lòng.
Có lúc nhìn thấy Cảnh Mạc Vũ ôm tôi, Tề