⬅ Trước Tiếp ➡

Mạc Vũ, tôi ngồi xuống chiếc ghế cạnh ba tôi rồi nhìn thẳng vào mặt anh “Xin lỗi, tối qua con mệt quá nên bây giờ mới dậy, hai người đợi con lâu rồi phải không?” “Ờ, không lâu lắm.” Lúc trả lời tôi, Cảnh Mạc Vũ vẫn không rời mắt khỏi tờ báo, đôi lông mày của anh hơi nhíu lại.
Không biết tin tức gì có sức hút như vậy.
Tôi muốn lấy một tờ báo trên bàn ngó qua, nhưng vừa giơ tay, Cảnh Mạc Vũ đã nhanh hơn một bước thu hết đống báo, gấp lại đưa cho vú Ngọc.
Sau đó, anh liếc tôi một cái “Ăn sáng đi.” “Vâng ạ, mùi vị thơm quá, nhất định ngon lắm đây ” Tôi thu lại cánh tay cứng đờ trong không trung, nở nụ cười rạng rỡ cầm bát cháo thịt nạc trứng bắc thảo mà tôi thích nhất, đồng thời nói một câu tôi cho rằng có thể làm dịu đi không khí ngượng ngập xung quanh bàn ăn.
Đáng tiếc có người không nể mặt tôi, ba tôi không động đũa, ông bày ra vẻ mặt khó coi như có người nợ ông mấy chục triệu không chịu hoàn trả.
“Vú Ngọc, lát nữa đi dọn dẹp phòng của Mạc Vũ.
Phòng nó để lại cũng vô dụng, gọi người đến trang trí thành phòng dành cho trẻ sơ sinh.” Tôi lén nhìn Cảnh Mạc Vũ, anh chẳng có biểu hiện nào khác, vẫn từ tốn ăn cháo như không có chuyện gì xảy ra.
Đương sự không phát biểu ý kiến, tôi việc gì phải nhiều chuyện.
Tôi chống mắt chờ xem người đàn ông tuyên bố xanh rờn “sẽ không chung chăn chung gối với em gái” buổi tối ngủ ở đâu?
Vài phút sau, ba tôi lại lên tiếng “Tôi mặc kệ anh và con bé đó có quan hệ gì, sau này tôi không muốn nhìn thấy nó.
Anh muốn tự giải quyết hay đích thân tôi ra tay?” “Con sẽ xử lý ạ.” “Tốt ” Tôi vẫn như người bàng quan, chuyên tâm ăn cháo của tôi.
Ai ngờ ba tôi vẫn chưa hết chuyện “Còn nữa, hôm nay anh đi công ty thu xếp công việc, ngày mai cùng Ngôn Ngôn đi hưởng tuần trăng mật, mau sinh một đứa cháu ngoại cho tôi.” Tôi suýt nữa bị cháo thịt nạc làm nghẹn chết.
Trước đòi hỏi ngày càng vô lý của ba tôi, Cảnh Mạc Vũ cuối cùng cũng không nhịn nổi, anh đặt cái thìa xuống bàn “Ba, trong tay con còn một dự án đang chuẩn bị nghiệm thụ Bên khu mỏ có người nhắn tin, thời gian tới sẽ có lãnh đạo từ trên xuống kiểm tra.
Một khi xảy ra chuyện, người ở dưới không giải quyết nổi đâụ” “Có vấn đề gì chứ?
Dù có vấn đề, tôi cũng sẽ đích thân xử lý.” Cảnh Mạc Vũ á khẩụ Với lập trường một người vợ, tôi ngồi thẳng lưng giải vây cho ông xã tôi “Ba, tháng sau con phải thi rồi, làm gì có thời gian hưởng tuần trăng mật?” “Thi?
thi gì chứ?
Ba sẽ tìm người giải quyết cho con.” “Không cần phiền ba đâu ạ.” Tôi cười hì hì ghé sát người ba tôi, khoác tay ông nũng nịu “Tuần trăng mật phiền phức chết đi được, còn phải đi xa nữa.
Ba à, hay là ba tìm một nơi nào đó đi du lịch, vui chơi một thời gian, để chúng con có cơ hội sống trong thế giới riêng của hai người.
Ba thấy có được không ạ?” “Con bé đáng chết này, đúng là đồ bất hiếu, vừa có chồng đã muốn đuổi ba cô ra khỏi cửa rồi.” “Chẳng phải ba từng nói, không trông mong con có hiếu với ba, một mình anh con…” Tôi ý thức mình đã lỡ lời, vội vàng sửa lại “Một mình chồng con có hiếu với ba là đủ rồi.” “…” Điện thoại di động của Cảnh


⬅ Trước Tiếp ➡