⬅ Trước Tiếp ➡

nghỉ ngơi ở trong phòng.” Vú Ngọc trả lời, giọng điệu khá căng thẳng.
Sau đó, tôi nghe thấy giọng nói hoảng hốt của một người đàn ông, thanh âm run rẩy như lá vàng bị cơn gió thu quét qua “Không liên quan đến tôi…Có một trăm lá gan tôi cũng không dám hãm hại cậu…Thật đấy, Cảnh Vũ, là ông chủ Cảnh sai tôi làm.” Tôi nghe ra mức độ nghiêm trọng của sự việc, vội vàng lao khỏi phòng.
Tôi nhìn thấy chú Mã, tài xế của Cảnh Mạc Vũ đang túm cổ áo một người đàn ông mặt mũi tái mét ném xuống chân cầu thang.
Người đàn ông mặc bộ đồng phục của nhân viên phục vụ, nếu tôi nhớ không nhầm, đó là đồng phục của Hội Hiên.
Nghe tiếng ồn ào, ba tôi đẩy cửa phòng đi ra ngoài, trông ông như bị người khác phá giấc ngủ ngon, sắc mặt rất không vui.
Nhìn thấy ba tôi, anh chàng nhân viên phục vụ sợ đến mức lùi về phía sau mấy bước.
“Sao tập trung hết ở đây thế này, có ai coi tôi ra gì không hả?” Người nhân viên phục vụ quỳ gối trên mặt đất lết về đằng trước, anh ta cất giọng run rẩy “Ông chủ Cảnh, tôi không muốn bán đứng ông, là bọn họ ép tôi nói…Tôi sai rồi, xin ông hãy tha cho tôi.” Ba tôi hết kiên nhẫn, xua tay ra hiệụ Chú Mã lập tức kéo người đó ra ngoài, những người có mặt trong phòng cũng lui hết, vú Ngọc là người cuối cùng rời khỏi phòng, bà thuận tay đóng chặt cửa lớn.
Lúc này, ba tôi chậm rãi đi xuống cầu thang, đến trước mặt Cảnh Mạc Vũ.
“Ba, những lời cậu ta nói có phải là sự thật không?” “Ba…” Tôi định ngăn cản ông thừa nhận, nhưng ba tôi phất tay “Con về phòng đi, không liên quan gì đến con.” Ba tôi quay đầu, thản nhiên nhìn Cảnh Mạc Vũ “Không sai, là ba sai thằng đó bỏ thuốc vào rượu của anh, là ba đuổi Lão Mã đi chỗ khác, rồi bảo người đưa anh về nhà.” Cảnh Mạc Vũ im lặng hồi lâu, sắc mặt anh lúc này còn u ám hơn lúc nghe tôi thừa nhận.
Sau đó anh lên tiếng “Ba, nếu chuyện này do Ngôn Ngôn làm, thì con có thể hiểu được.
Cô ấy còn ít tuổi không hiểu chuyện, tùy hứng làm xằng làm bậy.
Nhưng con thật không ngờ…” Anh ngừng lại, đột nhiên cười cười “Không, con nên nghĩ ra sớm hơn mới đúng.” “Mạc Vũ, có thể anh cho rằng ba ích kỷ, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến Ngôn Ngôn, không để ý đến cảm nhận của anh.
Ba thừa nhận, ba là một người cha ích kỷ.
Nhưng nếu người Ngôn Ngôn thích là một cậu con trai khác, ba tuyệt đối không làm như vậy…” Ba tôi thở dài rồi nói tiếp “Mạc Vũ, ba thật lòng coi anh như người thân, ba muốn giao Cảnh gia cho anh, muốn giao con gái bảo bối của ba cho anh, ba sẽ cho anh tất cả những thứ ba có…Anh vẫn nghĩ ba muốn hại anh hay sao?” Cảnh Mạc Vũ trầm mặc, hai bàn tay đang nắm chặt từ từ thả lỏng.
“Anh nói anh không yêu Ngôn Ngôn, vậy anh hãy cho ba biết, rốt cuộc anh không yêu con bé ở điểm gì?” Thấy Cảnh Mạc Vũ không trả lời, ba tôi lại thở dài “Xét cho cùng, Ngôn Ngôn từng là em gái anh, anh mới không thể vượt qua khúc mắc trong lòng…Nhưng anh là đàn ông, lúc đó chính anh mở miệng đề nghị cưới con bé, anh phải chịu trách nhiệm trước lời nói của mình.” Đến cuối cùng Cảnh Mạc Vũ cũng không lên tiếng.
Thật ra tôi muốn anh nói điều gì đó, dù nổi nóng hay cãi lại cũng được, còn hơn đè nén mọi


⬅ Trước Tiếp ➡