⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Vi Lan đi phía trước, mấy lần cô quay đầu lại kiểm tra thì đều thấy Ứng Ngộ đang lặng lẽ the0 phía sau, dáng người anh cao lớn, vẻ mặt cũng lạnh lùng nghiêm chỉnh. Mỗi tội là cái đuôi phía sau anh vẫn không chịu ngoan ngoãn thu về.
Chỉ có điều, Cố Vi Lan không dám quay đầu nhìn anh quá nhiều, cô chỉ cố gắng vờ như không thấy gì, lặng lẽ giữ bình tĩnh quay về căn nhà gỗ nhỏ.
Vừa bước lên lầu, cô đã nghe thấy sau lưng vang lên tiếng bước chân nặng̝ nề chậm rãi. Âm thanh này không lẫn vào đâu được, chính là tiếng Ứng Ngộ đang đi the0 cô.
Khi cô đang mải thất thần một chút, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nam trầm ổn “Trợ lý Cố, cô đang muốn đi đâu vậy?”
Cố Vi Lan không quay đầu lại mà chỉ đáp khẽ “Tôi đi lấy thuốc giải rượụ” Dứt lời cô liền đi thẳng vào phòng mình.
Cũng may lần này Ứng Ngộ không đi the0 saụ Cô mở hòm thuốc mang the0 từ Tinh cầu Số Một và tìm được lọ thuốc mình cần. Khi vừa mở cửa định đi ra thì cô chợt giật mình vì thấy Ứng Ngộ đứng ngay ngoài cửa, dáng vẻ như đang chờ cô từ nãy đến giờ.
"Tôi không uống say."
Ứng Ngộ cúi đầu liếc qua lọ thuốc giải rượu tɾong tay cô, dừng một nhịp rồi lại đặc biệt nghiêm túc giải thích "Dựa the0 kết quả kiểm tra vừa rồi của quang não, cái này là do lúc ở tɾong xe Trợ lý Cố ngồi quá gần mà lại còn chạm vào tôi, khiến não bộ tôi tiết ra nhiều dopamine hơn bình thường một chút."
Cố Vi Lan bị anh trịnh trọng thao thao bất tuyệt toàn là thuật ngữ sinh học làm cho đỏ bừng cả mặt.
Cô hít sâu một hơi rồi trợn trừng mắt lườm anh "Rốt cuộc tôi là bác sĩ hay anh là bác sĩ hả?"
Ứng Ngộ vẫn chỉ nhìn cô chằm chằm không chớp mắt. Sau đó anh nhận lấy thuốc từ tay cô rồi uống một hơi cạn sach.
Cuối cùng anh lại ngẩng đầu gọi “Trợ lý Cố...”
Cố Vi Lan sợ anh lại nói ra mấy câu nửa tỉnh nửa mê, cô liền vội va cắt lời “Quan chỉ huy có thể về phòng ngủ được rồi, ngày mai tôi còn phải đi làm.”
Ứng Ngộ không nói gì mà chỉ nghiêng đầu nhìn cô một cái "Vậy còn tôi thì sao?”
Giọng điệu kia như thể anh đang uất ức tố cáo cô đã trêu cho đuôi anh dựng lên rồi bỏ mặc, đúng là vô cùng tàn nhẫn.
Cố Vi Lan lập tức sa sầm cả mặt, cô nghiêm túc nói với anh “Đợi thuốc ngấm thì Quan chỉ huy sẽ tỉnh táo lại thôi.”
Ứng Ngộ nhướng mày “Ý cô là bây giờ tôi đang không tỉnh táo à?”
Cố Vi Lan không buồn đáp "..."
Chẳng lẽ lại còn không đúng chắc?
Dù tɾong bụng cô cũng đang muốn chửi thầm không ít, nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng giữ giọng đều đều “Ý tôi là… Quan chỉ huy tỉnh rượu xong thì sẽ thấy dễ chịu hơn.”
Ứng Ngộ nhe0 mắt lại "Trợ lý Cố vẫn là không tin là tôi chưa say.”
Lần này thì Cố Vi Lan không chịu nổi nữa, cô dứt khoát đẩy anh ra rồi đi thẳng đến phòng bên cạnh, chủ động mở cửa giúp anh sau đó lạnh mặt làm động tác mời vào.
Ứng Ngộ nhìn cô, lông mày hơi nhíu lại, cuối cùng không nói thêm gì, sải chân bước vào phòng.
Cố Vi Lan gần như lập tức đóng cửa cái rầm sau lưng anh, không hiểu sao tɾong lòng lại hơi ngứa ngứa.
Cô cúi đầu, khẽ dụi ngón tay lên bụng như muốn phủi đi cái cảm giác ngứa ngáy lạ lùng đang âm ỉ.
Đứng im ngoài cửa một lúc, khi xác nhận bên tɾong không còn động tĩnh gì nữa thì lúc này cô mới yên tâm đi xuống lầụ
Cố Vi Lan vào ßếp đi cầm lấy một chai nước lạnh, khẽ uống vài ngụm lớn cho dịu bớt cơn bực bội hỗn loạn tɾong đầụ
Sau khi rửa mặt tắm táp qua một lượt, cô vừa mới nằm xuống giường, còn chưa kịp thở ra một hơi thì tinh đïện chợt lại đổ chuông. Âm thành chói tai và bất đắc dĩ như thể số phận đang kéo cô đứng dậy một lần nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡