⬅ Trước Tiếp ➡
Trong khoảnh khắc nhớ ra tình huống hiện tại, cả người Cố Vi Lan lập tức căng thẳng. Thậm chí tɾong đầu cô đã bắt đầu tính toán điên cuồng, xem nếu Ứng Ngộ tỉnh lại và phát hiện mình nằm chung giường với cô, thì rốt cuộc cô nên giải thích chuyện tối qua kiểu gì cho hợp lý.
Vừa nghĩ tới việc này là cô đã cảm thấy da đầu mình tê rần luôn rồi.
Vào đúng lúc Cố Vi Lan còn đang đâú tranh tư tưởng để tìm đường thoát thân thì cô bỗng cảm nhận được một bàn tay ấm áp đang chạm lên sau gáy mình.
Người đàn ông trước mặt đang rấttự nhiên cúi xuống, chóp mũi gần như chạm vào mũi cô, hơi thở nhẹ nhàng lướt qua má cô, giọng khàn khàn ngọt ngào đến rợn cả người “Bảo Bảo, có thể cho anh hôn một cái được không?”
Đồng tử Cố Vi Lan lập tức mở lớn.
...
Một giây sau, tɾong đầu cô như có tiếng sấm sét đoàng một cái giáng xuống.
Thế mà Ứng Ngộ vẫn chưa tỉnh
Thôi xong đời rồi.
Lần này không giống như trước nữa. Sếp nhà cô phen này thật sự có vấn đề rồi
Cố Vi Lan vô thức bật thốt lên câu “Không...”
Nhưng khi lời còn chưa dứt thì đã Ứng Ngộ cúi xuống sát mặt cô, nhưng không phải hôn mà là đang lấy cả khuôn mặt cọ tới cọ lui lên má cô.
Cố Vi Lan rốt cuộc chịu hết nổi, lên ma͙nh tay đẩy con chó lớn trên người mình ra, cô nghiêm giọng quát “Ứng Ngộ ”
Anh bị cô quát một tiếng như vậy thì cuối cùng cũng dừng lại, sau đó anh hơi nghiêng người, cúi đầu nhìn cô bằng ánh mắt mờ mịt ngây ngốc.
Không hiểu mình đã làm sai cái gì...
Cố Vi Lan “...”
Cô hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại tỉnh táo, rồi chậm rãi nói ra từng chữ một với giọng cực kì nghiêm nghị “Anh, ngay bây giờ, lập tức xuống khỏi người em.”
Ứng Ngộ cắn nhẹ môi dưới, mặt mũi bắt đầu mếu máo giống như mới bị bắt nạt.
Nhưng mỗi lần bị Cố Vi Lan trừng mắt ra lệnh thì anh cũng luôn ngoan ngoãn nghe lời như một đứa trẻ bị điểm danh đứng góc lớp.
Cố Vi Lan thấy đã nắm được điểm yếu của anh thì tɾong bụng không khỏi mừng thầm, nhưng ngoài mặt cô vẫn phải cố tình giữ nguyên biểu cảm khó tính, lạnh giọng dặn dò anh tiếp.
“Về phòng của anh mau, rửa mặt thay quần áo đi.”
Ứng Ngộ đúng là rấtnghe lời ngồi dậy như cô nói, rồi lại nghiêng đầu hỏi nhỏ, giọng còn mang the0 một chút tủi thân “Vậy còn Bảo Bảo thì sao?”
Cố Vi Lan cố kìm nén cơn giận muốn đưa tay kéo luôn cái mớ tóc xù đang dựng ngược của anh, vẫn tiếp tục nghiêm túc đáp “Em đi làm bữa sáng.”
Tiện thể tranh thủ gọi về cho Giáo sư Bạch Lạc ở căn cứ thí nghiệm Tinh cầu Số Một, hỏi rõ tình trạng cụ thể của anh.
Ứng Ngộ nghe vậy thì rốt cuộc cũng gật đầu ngoan ngoãn, tạm thời không làm loạn nữa.
Trong lúc chờ đồ ăn tɾong ßếp, Cố Vi Lan chủ động liên lạc với giáo sư Bạch Lạc qua tinh đïện.
Lúc này, bên Tinh cầu Số Một đang là ban đêm. Giáo sư Bạch Lạc vừa tan ca từ căn cứ thí nghiệm trở về nhà, nghe xong toàn bộ chuyện Cố Vi Lan kể lại về tình huống tối qua thì cũng không khỏi hơi sửng sốt.
Để thuận tiện cho việc xác định nguyên nhân, giáo sư đành phải thẳng thắn hỏi “Lần này, Quan chỉ huy Ứng có xảy ra quan hệ thân mật nào với cô không?”
Cố Vi Lan siết chặt nắm tay cố gắng bình tĩnh giữ vững lý trí, sau đó trả lời dứt khoát “Không có.”
Giáo sư Bạch Lạc rõ ràng không hài lòng với kiểu trả lời tránh né của cô, giọng ông đột nhiên nghiêm lại “Vi Lan, cô cần miêu tả rõ ràng hơn tình huống tối hôm qua cho tôi.”
“Anh ấy…” Cố Vi Lan vừa định mở miệng nói tiếp thì đột nhiên từ phía sau có một người lao tới ôm chặt lấy cô.
Hơn nửa người dựa sát vào lưng cô, giọng nói trầm mang the0 một chút buồn ngủ nên nghe hơi giống lẩm bẩm, nhưng tɾong đó lại không thể giấu nổi sự vui vẻ “Bảo Bảo, em đang nói chuyện với ai vậy?”
⬅ Trước Tiếp ➡