⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc nhận nhiệm vụ làm trợ lý cho Ứng Ngộ, Cố Vi Lan đã điều tra rất kỹ thói quen sinh hoạt hiện tại của anh. Cô biết anh đặc biệt thích kẹo ngậm có nhân, lại còn phải là loại có thể gặm đến phần nhân bên trong.
Nhưng từ sau chuyện tối hôm trước, cô bắt đầu điều chỉnh lại một nhận định. Có vẻ như Ứng Ngộ thích kẹo không chỉ là vì khẩu vị. Nguyên nhân lớn hơn có thể là do di chứng từ thời nhỏ. Hội chứng “lệ thuộc tiếp xúc bằng miệng” mỗi khi có dấu hiệu phát tác thì anh sẽ phải dùng đồ ngọt để trấn áp bản năng này.
Nhưng bây giờ cô đang bận lái tinh hạm, căn bản không rảnh tay để lấy kẹo cho anh. Khi cô vừa định chuyển sang chế độ lái tự động thì cơ thể Ứng Ngộ bất ngờ nghiêng sát tới.
Anh đang tựa hẳn vào người cô, lồng ngực rắn chắc áp sát, huân chương trên vai cấn nhẹ lên vai áo cô khiến toàn bộ khí chất quân nhân lạnh lẽo mang theo hormone nam tính mạnh mẽ lập tức bao trùm lấy cô.
Đặc biệt là khi tay anh luồn vào túi áo quân trang của cô, cái cảm giác xuyên qua lớp vải mỏng ấy khiến toàn thân Cố Vi Lan cứng lại như một bản năng.
Nếu là trước kia thì có lẽ Cố Vi Lan sẽ chẳng nghĩ gì nhiềụ Nhưng bây giờ đã khác, tối qua cô vừa mới ngủ với người đàn ông này, lại còn ngay trong thời kỳ mẫn cảm của anh. Với khoảng cách gần đến mức dính sát vào nhau thế này, cô hoàn toàn không thể giữ được sự bình tĩnh như trước.
Ứng Ngộ dường như cũng phát hiện ra điều gì. Bàn tay anh đang lần trong túi áo của cô cũng hơi khựng lại, rồi anh ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy đôi vành tai cô đang từ từ ửng đỏ.
Dường như đây là lần đầu anh nhìn thấy cô trợ lý đặc biệt của mình có chút khác thường, Ứng Ngộ khẽ nhếch môi cười nhàn nhạt “Trợ lý Cố, cô đang căng thẳng gì thế?”
Cố Vi Lan lập tức cảm nhận được ánh mắt anh đang dừng lại trên mặt mình. Ngón tay cô hơi khựng lại khi đang thao tác bảng điều khiển, sau đó cô nắm tay lại theo bản năng.
Giọng nói cô khô khốc cất lên “Không có.”
Nói rồi cô nghiêng đầu đi, cố gắng xua sạch những hình ảnh mập mờ tối qua đang ùn ùn kéo về trong đầụ
Cũng may mà Ứng Ngộ vừa lấy được viên kẹo liền rút tay lại, sau đó quay về ghế ngồi.
Cố Vi Lan vô thức liếc sang, nhìn thấy anh chỉ tiện miệng hỏi một câu như trẻ con đòi đồ, có vẻ cũng chẳng để tâm gì nhiềụ
Anh đã nhanh nhẹn bóc lớp giấy gói rồi cho kẹo vào trong miệng, sau đó lại ngả người ra ghế, nhắm mắt lại với dáng vẻ lạnh nhạt xa cách quen thuộc.
Chuyện này khiến Cố Vi Lan khẽ thở phào một cái. Sau đó, cô cứ thế tiếp tục công việc từng bước một, không còn đụng chạm hay tiếp xúc gì đặc biệt với Ứng Ngộ nữa.
Hoàn thành xong nhiệm vụ trong ngày, cô lại giở lịch ra tính toán một chút. May mà vừa khéo khi chiến dịch kết thúc cũng là lúc đến lượt cô nghỉ phép luân phiên.
Cô đã dặn dò lại Phó quan Cao vài việc cần chú ý liên quan đến sinh hoạt và công tác thường ngày của Quan chỉ huy, đảm bảo sẽ không xảy ra sai sót gì rồi mới yên tâm lái phi hành khí trở về An Thành nghỉ phép.

⬅ Trước Tiếp ➡