⬅ Trước Tiếp ➡

Chu Trạch An cũng đã không nhịn nổi nữa, tự chủ còn sót lại đều dùng vào việc lái xe đưa cả hai về nhà an toàn. Cây súng dưới hông của hắn vẫn đang vô tư lộ ra ngoài chỉa thẳng lên trời, đi hai bước lắc ba cái.
Chu Trạch An cũng lười kéo khoá quần, xuống xe một cái là kéo Trương Nhai qua, lột quần của cậu xuống, tách hai đùi ra, nhắm ngay lỗ nhỏ giữa hai mông cắm vào cái phụp.
"Ngaoooooo " Trương Nhai ngửa đầu rú một tiếng, vang vọng cả nhà để xe.
Động tác đâm chọc mãnh liệt của Chu Trạch An vì tiếng kêu này của cậu mà vội vã phanh lại. Dù lúc này Chu Trạch An đã tinh trùng lên não dục vọng tràn bờ, nhưng vẫn nghe ra tiếng kêu này giống kêu thảm hơn chứ không phải kêu dâm.
"Đau đau đau đau đau " Trương Nhai nằm nhoài trên vai Chu Trạch An rơi nước mắt.
"Xảy ra chuyện gì vậy?" Chu Trạch An không rõ nhóc dâm đãng này bị làm sao.
"Quên mất sáng nay mông tôi bị anh đụ cho tàn phế " Trương Nhai ôm chặt Chu Trạch An, hai chân siết chặt eo của đối phương, cố gắng để cây súng của Chu Trạch An và lỗ nhỏ phía sau của mình không sinh ra bất kỳ ma sát gì.
Trương Nhai giận chính mình, nứng lên là quên luôn tình trạng thảm hại khi rời giường chiều tối nay, còn chưa kịp khoẻ đã muốn chơi với gậy thịt núc ních, lần này chắc hoa cúc tàn phế thật rồi.
"Tôi rút ra nhé?"
"Không không không anh đừng động đậy " Trương Nhai ôm Chu Trạch An càng thêm chặt. Cả buổi mong đợi được gậy thịt lấp đầy, ai ngờ đâu lại biến thành thảm hại thế này.
Cửa huyệt sưng đỏ bị đau đớn kích thích, co rụt vào, càng co vào cậu càng đaụ..
Trương Nhai nhịn nửa ngày, cuối cùng vẫn không nhịn được đành mở miệng "À thì.... Nhà anh, nhà anh có thuốc... thuốc trị bệnh trĩ không?"
Nói xong chính cậu cũng xấu hổ không chịu nổi. Dù bây giờ Chu Trạch An quăng cậu xuống đất thì cậu cũng không có mặt mũi mắng chửi anh.
"Nằm sấp hẳn hoi, mở hai chân ra chút nữa, tôi không nhìn thấy gì cả." Chu Trạch An cầm gối đầu nhét xuống dưới bụng Trương Nhai.
Trương Nhai gục trên giường Chu Trạch An như con cá chết.
Xấu hổ Mất mặt Còn muốn tiêu hồn một đêm với Chu Trạch An nữa thì đúng là cơn nghiện của cậu đã hết đường cứu chữa Kết quả...
Dường như thuốc cao lành lạnh cũng đang cười nhạo hậu môn tấy đỏ của cậu
Chu Trạch An vỗ vỗ mông Trương Nhai "Bôi xong thuốc rồi."
"Ờm... ừ..." Trương Nhai cảm thấy may mắn vì lúc này Chu Trạch An không nhìn thấy mặt mình. Cậu không có dũng khí quay đầu lại đối mặt với người ấy.
"Đêm nay cậu ngủ ở đây đi."
"Được... Cảm ơn..."
Trước khi đi Chu Trạch An đặt thuốc ở bên cạnh giường, dặn dò Trương Nhai nghỉ ngơi cho tốt.
Nghĩ lại một ngày nay, Chu Trạch An cũng cảm thấy khó hiểụ
Sao lại gặp được con người như Trương Nhai nhỉ...
Hết ==================================================
Cho anh nếm thử hương vị của chính mình
Trương Nhai sảng khoái tinh thần tỉnh lại sau giấc ngủ sâu, eo không mỏi chân không đau lỗ nhỏ cũng không sưng đỏ. Cậu còn cố ý vươn tay xuống sờ sờ chọc chọc... Chẳng những không có việc gì, ngay cả cửa hang cũng mềm mại hơn bình thường mấy phần
Trương Nhai tò mò cầm lấy tuýp thuốc ở đầu giường, nhìn hồi lâu cũng không hiểu chữ nghĩa như gà bới trên nhãn viết cái gì. Rốt cuộc Chu Trạch An bôi thuốc tiên Ấn Độ hay thần dược Thái Lan cho cậu? Trương Nhai hoạt bát nhảy từ trên giường xuống.
Kế hoạch của một ngày phải bắt đầu từ sáng sớm, nên sáng nay cậu phải được sướng đến khi đất trời mù mịt


⬅ Trước Tiếp ➡