⬅ Trước Tiếp ➡

"Thế tôi yên tâm rồi." Tin tức quan trọng đã thăm dò xong, Tiêu Mục muốn trốn, "Sắp phải họp bộ phận, nên tôi về đây. Tổng thanh tra, anh cũng làm việc tốt nhé "
Tiêu Mục xoa xoa cái đùi bị vỗ đau chuồn lẹ.
Lang tổng thanh tra chưa kịp táy máy xơ múi gì, chỉ đành trơ mắt nhìn người rời đi, sau đó rất là khó chịu ấn mở QQ
Đại Công Cẩu "Đại Hoa Ông nói coi, vì sao một người, biết rõ người em ấy thích đã này nọ này nọ này nọ với người khác, thế mà vẫn sốt sắng chăm sóc người ta? "
Tứ Cước Long "Tiện. Loài người hay có kiểu này lắm, tra công tiện thụ, tra thụ tiện công gì gì đó."
Đại Công Cẩu "Vậy phải làm sao giờ?"
Tứ Cước Long "Ông cứ chăm sóc cậu đó tỉ mỉ chu đáo, nghiêm túc làm lốp xe dự phòng đi. Chờ cậu đó bị cặn bã làm tổn thương, sẽ chui vào vòng tay ôm ấp của ông."
Đại Công Cẩu "Bro!Xin thụ giáo meme ôm quyền "
Hết ==================================================
Nghịch trym cho anh xem
Lần động dục đầu tiên của chàng rắn khổng lồ Chu Trạch An sống đã hơn một trăm năm kể từ khi mở linh trí đến nay, vì cậu con trai loài người Trương Nhai quyến rũ mà bắt đầu, lại vì cậu con trai loài người Trương Nhai ệm mông ngồi xuống đến nỗi liệt dương mà kết thúc.
Dưới tình huống không biết rõ tình hình, thì cũng coi như Trương Nhai đã phụ trách đến cùng.
Tiêu Mục vừa nghe ngóng từ chỗ Lang Thiên về là ngay lập tức gửi tin nhắn cho Trương Nhai Con gái ngoan con có thể yên tâm rồi, con rể ta không sao, đang nghỉ ngơi ở nhà.
Trương Nhai thở phào một hơi nhẹ nhõm Vậy con có thể yên tâm đi thăm rồi.
Lúc trước cậu lo lắng nếu Chu Trạch An bị thương nặng, cậu mà đi thăm không khéo đổ thêm dầu vào lửa. Bây giờ đã không có việc gì lớn, cậu cũng nên tới nhà bày tỏ chút lòng áy náy với cấp trên. Bỏ qua không nói mấy chuyện linh tinh rối loạn giữa cậu và Chu Trạch An, thật sự cậu rất yêu thích công việc hiện tại.
May mà lần trước đến một lần rồi nên nhớ địa chỉ, Trương Nhai mua một bó hoa đi tới nhà Chu Trạch An. Không ngờ tới cửa biệt thự còn gặp Lang Thiên. Trong tay Lang tổng thanh tra còn xách hai cái túi dứa căng phồng.
Túi dứa
"Tổng thanh tra, anh cũng tới thăm giám đốc ạ." Trương Nhai có phần ái ngại cất tiếng chào, cảm giác xấu hổ vì giật mình ệm mông xuống ngày hôm đó lại xuất hiện. Trong lòng cậu, Lang tổng thanh tra từ một cấp trên không quen biết cho lắm trở thành một cấp trên nhìn thấy cậu chuổng cời không quen biết cho lắm.
"Ờ." Lang Thiên nhàn nhạt đáp. Gã thấy Trương Nhai cũng cực kỳ khó ở, trong lòng tự nhủ Tiêu Mục nhà chúng tôi theo đuổi chăm sóc cậu, mà cậu xoay người là mang hoa đến tìm A Hoa xun xoe.
Nhìn nhau cả buổi không nói gì, vẫn là Trương Nhai muốn tới bấm chuông cửa trước nhất. Tay còn chưa đụng vào chuông, thình lình Lang Thiên nhét hết túi dứa vào tay cậu "Cậu cầm giúp tôi đưa cho A Trạch, tôi đi trước, không làm phiền các cậu nữa."
"Không phiền không phiền... Ừm thì, thực ra tôi muốn kết thúc loại quan hệ đó với anh ấy rồi..." Trương Nhai ngốc ngốc nhận lấy đồ.
"Kết thúc?" Lang Thiên cũng sững sờ, "Kết thúc cái quỷ gì Có chuyện gì thì từ từ nói, không có vấn đề gì mà pạch pạch pạch không thể giải quyết Nếu có thì cứ bảy lần "
Lang Thiên vừa nói vừa rút một cái chìa khoá ra đưa cho cậu, "Cứ việc mở cửa đi thẳng vào là được, hẳn là hắn đang ngủ trên lầu, cậu tranh thủ chui vào chăn kiểm tra xem hắn khôi phục thế nào rồi đi nhé ngoan "


⬅ Trước Tiếp ➡