Chương 8
Lúc trước ân ái sung sướng với người đàn ông thì không cảm thấy gì, bây giờ cơn nuwngs trong cơ thể qua đi, Trương Nhai thấy cửa huyệt bị sử dụng quá độ đau đớn khôn cùng.
Tắm rửa xong cậu ngồi hờ trên giường cầm gương soi, quả nhiên sưng hết cả lên. Trương Nhai tủi thân lắm lắm tự xức thuốc, lại cầm cái gậy ngọc cỡ nhỏ tẩm thuốc nhét vào...
Để tiểu huyệt cậu lành lại, vẫn là nên nằm nghỉ một ngày đi.
...
Bên này Trương Nhai xin nghỉ, bên kia Chu Trạch An vẫn đi làm bình thường. Mặc dù toàn bộ quá trình công tác đều thất thần.
Chu Trạch An rất bực bội.
Rõ ràng kỳ phát tình của hắn đã sắp qua. Thật vất vả mới khống chế không nuốt động vật sống cũng không biến về nguyên hình, không ngờ thế mà lại gặp cái mông dâm đãng cầu thao trên tàu điện ngầm.
Rắn vốn có tính dâm, nên hắn đã mất khống chế rồi giao phối cùng cái mông dâm đãng này.
Mất mặt Có khác gì động vật chưa khai hoá không Lúc hắn vừa thành tinh cũng không vô liêm sỉ dã hợp với rắn khác như thế.
Tên con trai đó lẳng lơ như vậy, không biết có mắc bệnh gì hay không, có truyền nhiễm hay không.
Có điều nói đi cũng phải nói lại... Đàn ông con trai loài người mà có thể nhiều nước như vậy ư?
Hết ==================================================
Chuyện cũ năm xưa của hai bé 0
Trương Nhai ngủ một giấc đến xế chiều, cậu trở mình và thức dậy như thường nhưng toàn thân lại đau buốt không có sức lực, suýt thì ngã xuống dưới giường.
"Eo của tôi ầy..." Động tĩnh quá lớn của Trương Nhai kinh động đến Tiểu Hắc đang ngủ trong phòng khách. Tiểu Hắc lạch xạch chạy vào thấy chủ nhân ngồi dưới đất thì bắt đầu liếm, liếm liếm một hồi thì hướng xuống bên dưới.
"Đi đi đi, mày rúc vào đâu đấy." Trương Nhai đẩy Tiểu Hắc ra, khó khăn rút gậy ngọc khỏi cơ thể. Sáng nay xung quanh hậu môn chỉ hơi tấy đỏ, bây giờ đã sưng hết lên.
"Này mà phải đi nặng chắc mất mạng luôn..." Trương Nhai khó khăn bò từ mặt đất dậy đi lục hòm thuốc. Qủa nhiên là đã đánh giá cao chính mình. Mặc dù thể chất đặc thù của cậu vừa dâm đãng vừa phóng túng, nhưng ngoài việc lỗ nhỏ tự chảy nước ra, trên bản chất thì cậu vẫn là thân xác phàm thai mà Lúc sáng mới về còn chưa hiện rõ cho lắm, bây giờ soi gương, chỗ cổ và lồng ngực bị người đàn ông đó cắn mút đều lưu lại vết ứ đọng rất rõ rệt, xanh xanh tím tím vô cùng phong phú.
Phá màng nhện rất mạo hiểm, chịch dạo cần cẩn thận.
Chờ cậu chăm sóc xong bản thân ra khỏi cửa đã là lúc tan tầm, cậu dứt khoát đến nhà hàng mình và Tiêu Mục thường ăn đợi cậu bạn.
Nhà hàng chia làm hai tầng, đêm xuống lầu trên để ăn cơm lầu dưới làm quán bar. Tiêu Mục đã đến sớm hơn chờ cậu trên tầng hai, Trương Nhai nhìn cầu thang trước mắt, cắn răng vịn eo bước lên.
Vừa lên đến nơi thì phát hiện, moẹ nó Tiêu Mục ngồi tận cùng bên trong
Trương Nhai khấp khểnh bước vào, bây giờ mỗi bước cậu đi đều cố gắng không để đoá cúc nhỏ của mình bị cọ xát.
Tiêu Mục nhìn chằm chằm Trương Nhai một hồi thì phá lên cười, "Coi nào... Để tớ đoán xem, hôm nay cậu xin phép nghỉ không phải vì chơi xiếc toy đến nỗi nhừ người chứ hả ha ha ha ha ha."
Trương Nhai muốn đi về.
Tiêu Mục đứng dậy nhấn cậu ngồi thụp xuống, đau đến nỗi cậu nhe răng trợn mắt.
"Khai mau, đến cùng xảy ra chuyện gì?"
Trương Nhai bắt đầu kể từ chuyện sáng sớm đi làm phát hiện trong mông vẫn còn nhét giang tắc...
Tiêu Mục nghe xong những việc khó đỡ cậu đã trải qua trong một ngày này, tổng kết lại "Cũng may người ta không về nhà cậu chơi, chứ không chắc tớ phải đến khoa hậu môn thăm cậu rồi ha?"