Sau khi dòng điện kích tình đi qua, Lương Thịnh đã ôm lấy và bắn vào cơ thể cô.
Cô buộc phải chịu đựng dòng dịch nóng bỏng mãnh liệt, không nhịn được mà cuộn mình lại.
Anh cởi bao cao su, ném vào sọt rác rồi mang tới cây gậy mát xa và thuốc mỡ chống sưng tấy.
Cô có vẻ mơ hồ, thân thể mềm như bông, mặc anh xoa bụng, dỗ dành hỏi có muốn đưa cây mát xa đã thoa thuốc mỡ vào hoa huyệt không.
"Tiểu Từ, cắm vào đi được không? Sẽ hết sưng."
Cô vừa đau vừa rát, đầu và bụng càng thêm đau, làm sao cô còn hiểu được lời anh nói, cô gật đầu một cái.
Anh mỉm cười nắm lấy tay cô, cầm cây gậy mát xa thô to như dương vật mình rồi từ từ đâm sâu vào cơ thể cô.
Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, anh lại bật bộ phận rung của máy rung lên, mặc quần lót của cô vào để đảm bảo máy rung không bị tuột ra ngoài rồi quấn cô lại vào trong chăn bông.
Buổi chiều hôm sau rất đẹp.
Anh đang ngồi trên sô pha đọc tài liệu, bên tai vang lên những tiếng rên rỉ cao thấp của cô khiến anh mê mẩn.
Trướng..
Cô buộc phải rơi vào trạng thái buồn ngủ, nhưng cô vẫn không ngừng lảm nhảm trong giấc mơ, như thể một chú mèo con kêu xuân, mồ hôi nhễ nhại lăn lộn trên giường.
Gần sắp xế chiều, Lương Thịnh mới tha cho cô, kéo lấy người đẹp từ trong chăn ra, dùng tay lần mò xuống phía dưới cơ thể của cô.
Quần lót sớm đã ướt đẫm không ra thứ gì, dâm thuỷ toả ra mùi hương riêng biệt của người phụ nữ.
Anh cởi nó ra một cách vui vẻ, lấy máy rung chà xát bên trong huyệt ra, rồi lại mặc cho cô một chiếc quần lót mới.
Cô từ từ tỉnh lại, rõ ràng chuyện vừa làm không có ấn tượng gì.
Hay nói đúng hơn là ấn tượng mờ nhạt: Cô bị hắn làm cả chiều. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Mấy.. mấy giờ rồi?" Cô cũng láng máng cảm thấy thời gian không được đúng cho lắm, vội vàng kiểm tra.
"Phải tan làm rồi." Hắn sờ trán nàng, xác nhận nhiệt độ bình thường nhưng không quên trêu chọc nàng: "Ra mồ hôi có hiệu quả vô cùng tốt, em hết sốt rồi đấy."
Khuôn mặt cô cũng không bằng bàn tay to của hắn, nghe thấy xong, mặt mũi buồn rầu bắt đầu tìm cách, nhưng biết được thời gian trôi đi không còn cách nào để cứu vãn, thân thể cũng cực kỳ uể oải tới rã rời.
Đồng nghiệp trong nhóm thậm chí còn không sinh nghi, không có ai tới phòng nghỉ tìm cô.
Mọi người đều đã quen với việc cô phát bệnh xin nghỉ, ghế trống nửa ngày là chuyện hết sức bình thường.
Thấy cô đang chìm trong trạng thái lơ đãng, Lương Thịnh cũng có ý tốt thả cổ ra để cô tỉnh táo lại.
Nhưng đúng lúc lại thấy được tờ giấy xét nghiệm đặt trên tủ đầu giường.
Anh cũng chẳng phải là bác sĩ chỉ nhìn thôi cũng biết là chỉ số bạch cầu.
Đập vào mắt chính là xác nhận những con số ở trên đó đang ở mức bình thường.
Suy nghĩ hơi có phần bỉ ổi, cảm thấy được cô đang nhìn trộm sau lưng hắn, hắn đặt tờ xét nghiệm xuống, nói: "Có cần đi bệnh viện nữa không?"
Hỏi han quả thực rất bất chợt, ngay cả bản thân hắn cũng hiểu rõ, thứ Chương Thanh Dứu cần không phải là sự quan tâm của anh, mà là sự buông tay.