Chỉ Muốn Yêu Em
Chương 12
⬅ Trước Tiếp ➡

cũng sẽ bỏ nhà trốn đi, nếu gặp phải trời mưa thì sẽ ủ ê núp dưới mái hiên, vểnh mặt hầm hừ nhìn lại tôi thế này." Anh cười hì hì, tay chân dài nên ngôn ngữ cơ thể khá sinh đông.
"Tôi không hề ủ ê và cũng chẳng vểnh mặt gì cả." Mộ Mai cũng không hiểu tại sao mình lại nói ra câu này.
"Người Trung Quốc, quào...
Thật tốt quá, người Trung Quốc..." Sau đó anh bắt lấy cánh tay Mộ Mai.
Căn nhà Mộ Mai trú mưa nhờ là nơi Triệu Cẩm Thư ở, chủ nhà là chị của anh.
Anh vừa đến nước Anh được một tháng, là du học sinh ngành hàng không được đất nước cử đi đào tạo, trước mắt đang học tập tại Học viện cơ khí do Trung Anh hợp tác.
Thế là cuộc gặp gỡ mười mấy phút dưới mái hiên này trở thành duyên phận mà Triệu Cẩm Thư hay nhắc đến.
Anh thân thiết tự giới thiệu mình, rồi nhiệt tình mang theo quà cắp đến thăm mẹ Xuân, rồi sau nữa cứ gặp Mộ Mai là gọi Tiểu Cửu ơi, Tiểu Cửu à.
Mấy ngày sau Mộ Mai mới biết được, hóa ra Tiểu Cửu là tên con chó thứ chín Triệu Cẩm Thư nuôi ở Bắc Kinh.
Mộ Mai luôn tỏ thái độ lạnh lùng với Triệu Cẩm Thư như mấy bạn học nam trong trường.
Một lần phớt lờ họ, họ sẽ vẫn tiếp tục theo đuổi, nhưng nếu cứ lặp lại một trăm lần thì đương nhiên họ không thể nào kiên nhẫn nữa rồi.
Nhưng đến bây giờ, Mộ Mai đã không chịu nổi được nữa, suốt một tháng nay Triệu Cẩm Thư cứ như kẹo cao su, bám dính mãi không sao dứt ra được.
"Ghét á?" Triệu Cẩm Thư như có hứng thú, gãi đầu mình, "Đây là lần đầu tiên trong đời anh mới nghe thấy có người nói với anh như vậy đấy." Anh chỉnh lại quần áo, "Tuy điều này khá mới với anh, nhưng anh vẫn không hi vọng em ghét anh đâụ Về phần em hỏi anh có cảm tình với em hay là muốn có một láng giềng người Trung Quốc thì ngay cả bản thân anh cũng không rõ.
Trước mắt anh hi vọng được bạn với em, là kiểu bạn thân rất thân ấy." "Nhưng tôi không thích làm bạn với anh, càng không có hứng trở thành bạn thân rất thân với anh." Mộ Mai đốp lại.
Triệu Cẩm Thư khẽ khom người xuống, chỉ có như vậy anh mới có thể thấy rõ được gương mặt và biểu cảm của cô bé Trung Quốc anh mới quen một tháng này.
Trong đám con gái mười sáu tuổi anh biết, không có gương mặt nào khiến anh thương tiếc như Lâm Mộ Mai.
Ban đầu, cô trú mưa dưới mái hiên nhà trọ của anh, khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt long lanh, đứng dưới cơn mưa xối xả như một đóa hoa lay lắt, như thể một giây sau sẽ lìa cành rơi xuống bùn đất, không ai bắt kịp.
Qua một tháng tiếp xúc, Lâm Mộ Mai đúng là có tính khí khó gần, không hề giống với dáng vẻ của mình, bọn nhóc trong khu dân cư thường lén đặt biệt danh sau lưng cô.
Bây giờ thấy cô sa sầm mặt, quả thật là có vài phần xứng với biệt hiệu kia.
"Được rồi, được rồi, thư giãn đi cô bé." Triệu Cẩm Thư vò tóc Mộ Mai, "Không thích kết bạn với anh thì thôi." Mộ Mai gạt phăng tay Triệu Cẩm Thư ra, cô ghét anh có hành động thân mật như vậy với mình.
Chàng trai có màu da và màu mắt giống cô luôn khiến cô có cảm giác muốn thân thiết một cách khó hiểụ Triệu Cẩm Thư rút tay mình lại, cánh tay dài vươn về phía hàng rào, khi nhấc lên trong tay đã cầm một đóa hoa


⬅ Trước Tiếp ➡