⬅ Trước Tiếp ➡

Mộ Mai đứng xếp vào hàng của trẻ con, nhìn chúng vui mừng hớn hở ôm lấy món quà tinh xảo bước ngang qua mình.
Đến lượt Mộ Mai, cô không nhìn vào mấy món quà kia như những đứa trẻ khác, mà là chuyển ánh mắt sang người thiếu phụ dưới ô.
Bà ấy vẫn đẹp như ngày nào, có điều là da trắng bệch trông không hề khỏe mạnh.
Ngồi bên cạnh bà là đứa bé trai nho nhỏ, cậu bé đẹp rạng ngời hệt như những đóa hoa Mộ Mai từng thấy, khiến cô ngắm nhìn ngây dại.
Cậu mặc chiếc áo sơ mi kiểu hoàng tử hay mặc trong dịp xuất hiện trước công chúng, chiếc áo màu xanh lam, cổ áo thắt nơ.
Đó là Vưu Liên Thành mà mẹ Xuân đã dặn cô nhất định phải nhớ kỹ kia.
"Này cô bé..." Một giọng nữ nhỏ nhẹ vang lên.
"Cháu là người Châu Á à?
Nhật, Hàn hay Trung Quốc?" Mộ Mai sửng sốt, nhanh chóng cúi gằm đầu, khe khẽ trả lời "Cháu đến từ Trung Quốc ạ." Sơ Tống đã nói cho Mộ Mai biết cô bé là người Thượng Hải, bị bỏ rơi từ lúc bốn ngày tuổi trong khoa phụ sản mà không có ai nhận nuôi, đến cuối cùng phải đưa đến cô nhi viện.
Sau đó lúc ba tuổi thì mẹ Xuân đến nhận nuôi cô rồi đưa đến Anh.
"Ồ...
là người Trung Quốc à." Giọng nữ kia trở nên thân thiết rõ rệt, đó là người phụ nữ trung niên phát quà từ thiện mang khuôn mặt phương Đông.
"Chị Như, bảo cô bé đến đây." Giọng nói dưới ô truyền đến.
Mộ Mai được người phụ nữ tên Như kia dẫn đến dưới chiếc ô to, một đôi tay trắng nõn cầm lấy tay cô bé.
Mộ Mai ngẩng đầu nhìn vào người đang nói chuyện.
Gương mặt kia thấp thoáng nét cười, đó chính là gương mặt mà mẹ Xuân đã bảo có một ngày cô sẽ khiến nó trở nên đau khổ tột cùng.
"Đúng là cô bé người Trung Quốc đây mà " Bà ấy quay đầu cười với người phụ nữ trung niên kia, lần này bà nói tiếng Trung, "Trông cô bé đáng yêu quá." Sau đó kề đến gần Mộ Mai, hỏi cô bằng tiếng Trung, "Cô bé, con biết nói tiếng Trung không?" "Dạ có thưa phu nhân." Mộ Mai ngoan ngoãn đáp.
Hôm ấy, cô được nhận những hai phần quà khiến đám bạn hâm mộ.
Đó là thanh sô cô la ngọt lịm, chính là thứ trong truyện cổ tích mà mụ phụ thủy ở tít trong rừng sâu hay lừa mấy đứa trẻ lương thiện để ăn thịt.
Về phần lần đầu gặp mặt Vưu Liên Thành, Mộ Mai cảm thấy cậu bé ấy lúc mắng chửi người ta cũng đầy khí phách.
Ngày đó, cậu nhìn chằm chằm vào đôi giày da lấm lem bùn đất của Mộ Mai, sau đó bảo "Đồ ăn xin dơ bẩn." Tuy vẫn còn rất nhỏ tuổi, nhưng giọng nói non nớt đã đặc sệt khẩu âm Oxford cao quý hệt như chiếc áo sơ mi trên người cậu vậy.
Vào năm Mộ Mai mười tuổi, mẹ Xuân đưa cô rời khỏi khu người Hoa dọn đến khu dân cư phía Đông London thuộc tầng lớp trung lưụ Năm ấy, mẹ Xuân mời một gia sư rất giỏi cho cô, không chỉ dạy cô học mà còn dạy cô vài kỹ năng giao tiếp.
Ví dụ như bình thường mọi người sẽ thích nghe mấy câu nói uyển chuyển hơn, bởi vì phía sau nó là sự tôn trọng âm thầm.
Do đó mọi người sẽ cảm nhận được giá trị của mình thông qua cách thức hồi đáp.
Năm mười một tuổi, Mộ Mai là học sinh được các thầy cô trong trường yêu mến nhất, và còn là người bạn thật thà đáng yêu trong mắt bạn bè.
Rất nhiều giáo viên không tiếc lời khen


⬅ Trước Tiếp ➡