Cô lúc nào cũng tỏ ra ấm ức như thế. Không phải chỉ riêng lần này, mà lần nào cũng vậy. Vừa làm những việc xấu xa, bỉ ổi, vẫn có thể đeo lên khuôn mặt biểu cảm của cô gái trong sáng thơ ngây và vô tội nhất thế gian. Chẳng phải lần mà cô giết chết con của hắn cũng là như thế sao?
Hắn lắc đầu thật mạnh, muốn xua tan đi chuyện cũ đang len lỏi trong trí óc. Nhưng vô dụng. Trước mắt hắn như hiện ra cảnh Dương nằm dưới chân cầu thang, ôm bụng chảy nước mắt, từ thân dưới một dòng máu đỏ tươi uốn lượn chảy ra, nhuộm đỏ cả lớp váy trắng tinh thuần khiết. Khuôn mặt người hắn yêu trắng bệch như máu bị rút hết đi, môi mím chặt, vẫn không thể ngăn nước mắt chảy ra giàn dụa.
Lúc đó, Tâm đứng phía trên cầu thang. Cũng khuôn mặt ra vẻ ngây thơ vô tội, túm lấy tay áo hắn, luôn miệng nói "Không, mọi việc không phải như vậy, không phải như anh nghĩ".
Hån nào có rảnh để nghe xem cô nói gì. Hắn đã biết rõ ràng mọi chuyện. Chỉ có hai người đứng trên cầu thang khuất bóng, không ai để ý xung quanh. Một người rơi xuống. Không phải đã quá rõ ràng hay sao?
Dương cầm lấy tay hẳn, cắn đến rách môi vẫn không thể ngăn tiếng khóc nghẹn ngào, nhưng trong từng tiếng nức nở, vẫn cố nói một câu bảo vệ Tâm:
"Em ấy không cố ý... anh đừng trách em ấy.."
Khi đưa hôn thế vào bệnh viện, kiểm tra xong xuôi, hắn mới biết, trong bụng Dương có một thai nhi đang dần thành hình.
Con của hắn, con của hẳn và người hắn yêu, đã bị tàn nhẫn tước đoạt đi mạng sống. Nếu không phải Dương luôn nói Tâm không cố ý, hẳn chỉ hận không thể bắt cô phải dùng mọi thứ mình có để đền mạng cho con của hai người.
Chuyện đã qua quá lâu, nhưng hắn làm sao có thể quên được, chiếc váy trắng tinh, màu máu đỏ tươi gai mắt. Một sinh mệnh đã không kịp nảy lộc đâm chồi, ra đi khi người làm cha là hån còn chưa kịp biết một điều gì cả.
Trong khoang xe chật hẹp, không khí trở nên in lặng đến ngột ngạt. Tâm nhìn Hoàng, nãy giờ hẳn không nói thêm câu nào, mấy lời mắng chửi, sỉ nhục cũng không. Cô mơ hồ thấy đôi mắt hắn giống như đang nhìn về phía chuyện cũ xa xăm, trên khuôn mặt là sự hụt hẵng và đau lòng. Niềm vui, sự đau lòng, hai thái cực trái ngược nhau của cảm xúc con người, chúng chỉ giống nhau ở một điểm duy nhất: không ai có thể hoàn toàn che giấu được.
"Cô xuống xe đi."
Cô nhíu mày, hôm nay hắn bị làm sao vậy? Đột nhiên xuất hiện trước mặt, lôi cô lên xe bằng được, đi một đoạn lại dừng xe, quay sang hôn cô rồi đuổi cô đi xuống. Đúng là lòng dạ đàn ông, lúc này lúc khác, chẳng ai hiểu nổi.
"Anh lại lên cơn gì thế?"
Hắn cúi gắm mặt, giấu đi đôi mắt đỏ ngầu vì cảm xúc đột nhiên ùa tới. Đập mạnh tay lên vô lăng, hắn quát lên:
"Tôi bảo cô xuống xe! Nhanh lên! Cô còn không xuống, tôi không biết mình sẽ làm ra chuyện gì đâu!"
Cô bị thái độ không nói lý lẽ của hắn dọa sợ, liền vươn tay, định mở cửa xe. Nhưng cửa xe vẫn đang khóa. E dè giật giật ống tay áo hẳn, đợi hắn quay lại nhìn mới chỉ chỉ cửa xe.
"Tôi không mở được."
Hắn vươn tay mở cho cô, “cạch" một tiếng, cửa xe bật mở, hắn vội vã thúc giục:
"Mau xuống đi!"
Cô lầm bầm “Anh không phải nhắc" rồi nhanh chóng cầm lấy túi xách, đi ra ngoài. Đi được vài met cô ngoái đầu lại, chiếc xe vẫn đang im lìm dừng ở sát lề đường, từ vị trí của cô chỉ mơ hồ thấy bóng người đang gục đầu xuống vô lăng.
Hoàng gục đầu xuống, hắn cảm thấy quá sức mệt mỏi với những thứ diễn ra, cả trong hiện tại và trong quá khứ. Lý trí của hắn nói rằng không thê tha thứ cho Tâm, nhưng đôi lúc lại không tự chủ được dõi theo bóng dáng cô, như hôm nay, hôm qua, và rất nhiều lần trước đó.
Nhưng hắn biết, hắn như vậy là có lỗi với Dương. Vợ chưa cưới của hắn vì giết kẻ có ý đồ cưỡng bức Tâm mà bị kết án sáu năm tù giam. Đừng nói sáu năm không quá dài, đó đã là cả thanh xuân của người con gái. Mà sau khi ra tù, dễ gì có thể làm lại từ đầu và hạnh phúc như xưa.
Hắn tự thuyết phục bản thân rằng cảnh ngộ éo le ngày hôm nay là do Tâm gây ra, rằng tất cả những trắc trở, đau khổ mà Tâm gặp phải đều là sự ăn năn sám hối cho lỗi lầm cô từng mắc.
Cùng lúc đó, ở phía bên kia thành phố, trong một ngôi biệt thự xây dựng theo lối kiến trúc cổ điển của Pháp. Một ông cụ già đang ngồi uống trà, trên đầu gối ông đặt một cuốn sách dày, cứ chốc chốc lại lật qua trang mới hoặc chỉnh lại gọng kính vàng trên sống mũi. Một người trung niên đi từ trong nhà ra, đứng lại trước mặt ông, im lặng chờ đợi.
Khi tầm mắt già nua của ông rời khỏi trang sách, nhìn sang người trung niên, ông cười cười:
"Đưa điện thoại cho tôi, tôi phải gọi bọn nhỏ về ăn cơm mới được."
Ánh mặt trời tươi sáng chiếu xuống từng ô cửa kính lấp lánh. Trong vườn, hoa nhài đã bắt đầu nở rộ.
Không
thể từ chối Vừa đi thêm được vài bước thì điện thoại trong túi xách rung, Tâm kéo khóa túi, lấy điện thoại ra, hít sâu một hơi rồi đầu ngón tay mới trượt lên màn hình, bắt máy.
"Cháu chào ông ạ."
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói già nua nhưng vẫn mạnh mẽ của ông nội Hoàng.
"Ừ, Tâm à cháu? Thẳng Hoàng có ở đấy không?"
Tâm di di mũi giày xuống đất, dùng cả hai tay để đỡ lấy điện thoại, lễ phép trả lời:
"Không ông ạ, anh ấy có việc gấp nên vừa đi rồi."
Ông "ừ, ừ" vài tiếng, chợt loáng thoáng nghe thấy tiếng còi xe truyền đến từ trong điện thoại.
"Cháu đang ở ngoài đường à?"
Tâm cười cười với ông.
"Dạ vâng, bọn cháu vừa đi cùng nhau, nhưng anh Hoàng có việc gấp nên thả cháu xuống, bây giờ cháu bắt xe về nhà ạ."
Gật đầu cười hiền từ, trong mắt ông lấp lánh niềm vui và sự hài lòng khi tìm được một cô cháu dâu ngoan ngoãn và biết lo nghĩ cho người khác. Ông giả vờ không vừa ý mà trách móc mấy câu.
"Hừ, cái thằng nhóc này, có việc gì cũng phải đưa vợ về rồi đi, lại thả cháu dâu của ông ở giữa đường giữa chợ thế. Lúc nữa ông phải mắng nó mới được. Còn cháu nữa, thấy nó có việc cũng xuống xe thả cho nó đi luôn, cứ chiều nó mãi thế.
Sao cháu không bắt nó đưa đi cùng?"
Cô bật cười trước lời trách mắng nhẹ nhàng của ông. Ông vừa mắng cả hai người, nhưng cô nghe rõ ràng giọng điệu yêu chiều, rõ ràng là một người ông hiền từ đang trách yêu hai đứa cháu.
"Vâng vâng, cháu biết cháu sai rồi. Lần sau nhất định cháu sẽ dính lấy anh Hoàng, không cho anh ấy làm việc gì cả."
Thế mà ông lão ở đầu bên kia lại đổi giọng nhanh hơn cả thời tiết.