Dịch Vu Lan nhanh chóng kết thúc cuộc đối thoại với người mẹ lâu ngày không gặp, sau đó cùng Dịch Như Hứa vào thang máy. Sau khi ấn tầng 1, anh duỗi đôi tay tới trước mặt đồng thời kéo dãn khoảng cách giữa hai cơ thể.
"Đưa valy và túi đựng tranh cho anh đi."
Anh vươn tay, dùng sự dịu dàng quen thuộc mang theo vài phần ra lệnh nói với cô, Dịch Như Hứa hơi cúi đầu, ngón tay bất an vuốt ve quai túi màu đen, đây là đồ vật rất quan trọng với cô, cô không muốn đưa.
"Nghe lời, đưa anh." Anh tăng thêm chút lực vào giọng nói, ngón tay khẽ động, Dịch Như Hứa khẩn trương hơi run rẩy, quay mặt đi, không quá tình nguyện gỡ chiếc túi xuống giao cho Dịch Vu Lan.
Cô nên thích ứng với điều này, anh đã quen với việc ép cô nghe theo đủ loại mệnh lệnh, cô không muốn bởi vì hiện tại không nghe lời, khi trở về lại bị anh cởi sạch quần áo trói vào phòng khách, nhét dương vật giả vào trong, hơn nữa, anh không thích vẽ tranh.
Hiện tại anh muốn mấy thứ này, chắc hẳn chỉ muốn giúp cô chia sẻ gánh nặng mà thôi.
Tiếp nhận chiếc túi Dịch Như Hứa đưa qua, Dịch Vu Lan tùy ý khoác lên vai, dưới tình huống ở bên trong thang máy có camera giám sát, anh an phận đứng một chỗ, không làm ra bất cứ hành động khác người nào.
Thẳng tới khi hai người chen chúc trên tàu điện ngầm, lúc này bầu không khí mới chậm rãi xảy ra biến hóa.
Bọn họ đứng trong một góc nhỏ cuối cùng của toa tàu, lúc này xung quanh chen chúc toàn người là người, chiếc túi của Dịch Như Hứa đặt trên valy hành lý, cô được anh ôm chặt và bảo vệ trong vòng tay, cô không dám đứng đối mặt với anh, cho nên chỉ có thể đứng dựa lưng vào anh.
Không lâu sau, bàn tay khô ráo ấm áp của anh liền dọc theo phần đùi thon gọn lần mò vào bên trong chiếc váy ngắn của cô.
Bàn tay kia không ngừng vuốt ve má trong của đùi khiến da đầu Dịch Như Hứa tê rần, cô lo lắng quan sát phía trước tàu điện ngầm, bức tường của lối đi ngầm bất chợt biến thành một hàng dài lập lòe trước mắt, còn có rất nhiều gương mặt xa lạ chết lặng trên tấm kính.
Bàn tay anh từ bỏ đùi cô, ngược lại đánh úp về phía cái miệng nhỏ, cách lớp quần lót khiêu khích trêu chọc âm vật của cô bằng một thái độ hoàn toàn lãnh đạm, giống như nhiều người xung quanh như vậy đều là bài trí.
"Anh ơi, đừng.." Giọng nói của Dịch Như Hứa có chút run rẩy, cô vô cùng lo lắng.
"Đừng? Vậy vì sao em lại ướt?" Anh ghé sát bên tai cô, bao trùm lên cơ thể cô, ngón tay vẫn đùa bỡn cái miệng nhỏ một cách ác liệt.
".."
"Vừa nhìn thấy anh liền phát run, em dám làm trò trước mặt mẹ sao?"
Giọng nói lười biếng, trầm thấp tựa như một luồng âm khí, sau đó lại bị lấn áp bởi tiếng ồn ào khi tàu điện ngầm mở ra.
Dịch Như Hứa cũng không hiểu thân thể của mình, cô biết anh trai đầu óc thông minh, những người khác cũng dạy cô là nghe lời anh trai nói sẽ không sai, anh nói điều gì cũng đúng. Nhưng sau khi hiểu biết càng ngày càng nhiều, mỗi một lời anh nói ra luôn có thể khiến cả người cô phát run.
"Em không làm trò trước mặt mẹ.."