Chương 30
Lê Tử Trung cau mày, sao cô lại biết đã tìm được Tạ Đình Sâm? Cũng không loại trừ cô nghe được cuộc điện thoại sáng hôm đó. Vậy mà cô vẫn giả vờ như không có gì sao? Nhưng những gì Lê Tử Trung nghe được lại biến thành Khương Hà Nhi không muốn ở bên anh, muốn chạy trốn khỏi anh. Hai chữ "tư cách" của cô đã thành công chọc giận Lê Tử Trung.
"Vậy để xem anh có tư cách không?"
Dứt lời, Lê Tử Trung kéo Khương Hà Nhi ra khỏi căn nhà tồi tàn. Xe của anh đã đỗ sẵn bên lề đường
"Lê Tử Trung anh bỏ ra Em không muốn quay về cùng anh Không muốn " Khương Hà Nhi quyết phản kháng, cô không muốn bị nhốt lại, không muốn bị đánh gãy chân
Nhưng sức lực của cô so với Lê Tử Trung thật yếu đuối, cô chẳng qua cũng chỉ là một người phụ nữ yếu ớt, còn anh là đàn ông sức dài vai rộng.
Khương Hà Nhi bị anh ném vào xe, cả người cô một nửa nằm trên ghế phụ phía saụ
"A..." Khương Hà Nhi bị chiếc ghế cứng làm cho đaụ
Lê Tử Trung vào xe, nhanh chóng đóng cửa lại. Anh đè cô ra ghế, cưỡng ép cởi váy cô
"Anh làm gì thế? Đừng mà " Khương Hà Nhi liều mạng chống trả
Nhưng cô càng vùng vẫy chiếc váy lại càng cởi ra nhanh hơn, nhanh chóng bị anh ném ra. Khương Hà Nhi nước mắt chảy dài, đây là trên xe, anh lại muốn cô ngay trên xe sao? Nhưng Lê Tử Trung cũng chẳng quan tâm cô khóc, anh cởi cà vạt trực tiếp đem hai tay cô trói lại, cố định với ghế ngồi. Lại đem đồ lót trên người cô một đường cởi sạch
"Không được Đây là trên xe "
Khương Hà Nhi biết nếu Lê Tử Trung đã muốn sẽ không ngăn chặn được anh. Trước đây trong biệt thự thì cũng thôi đi, anh có thể tùy ý trong phòng khách, có thể trong phòng ăn, phòng bếp. Nhưng xe đỗ ngay bên đường khó tránh không bị bắt gặp, bọn họ nói không chừng còn là hàng xóm của cô.
"Tử Trung đừng...ưm "
Tiếng cầu xin của Khương Hà Nhi đều bị Lê Tử Trung nuốt vào. Anh hôn cô, cực kì thô bạo. Cô khó thở, rất lâu rồi anh mới đối với cô như vậy. Anh tức giận thật rồi.
Một tay anh tìm đến bầu ngực cô, ép một bên thành bánh bao trong tay nhào nắn đủ mọi hình dạng, lại xoa xoa đầu nhũ nhạy cảm nhẹ tay kéo ra.
"Hà Nhi, em là của anh. Cả đời này cũng chỉ có thể ở bên anh " Lê Tử Trung cắn lên vành tai cô, giọng nói đầy chiếm hữu
"Không...không làm trên xe Tử Trung em xin anh mà Sẽ bị người khác thấy " Khương Hà Nhi liên tục lắc đầu
Cả thân thể cô đã không còn gì che chắn, bại lộ hoàn toàn. Lê Tử Trung cười thần bí, anh tuyệt đối không chia sẻ cô với bất cứ ai
"Yên tâm, kính xe một chiềú
"Em không muốn "
Dù bên ngoài nhìn vào không thấy nhưng cô không muốn làm trên xe. Nhưng lúc này Lê Tử Trung đã không còn tâm trí gì, đã bắt đầu kéo khóa quần, lôi ra c.ự vật to cứng. Hôm nay anh phải khiến cô không thể rời khỏi giường, như vậy cô sẽ không chạy được nữa.
==================================================
Khương Hà Nhi giãy giụa dưới thân Lê Tử Trung, cô không muốn. Tròn 1 năm lấy lòng cuối cùng mới được ra ngoài mà đã bị bắt lại.
Hai ngón tay thuôn dài của Lê Tử Trung nhanh chóng tìm đến mật động khám phá. Nơi này đã sớm ướt rồi, anh quá rõ cơ thể cô, hôn một chút là sẽ ướt.
"Tử Trung...ưm...đừng mà " Khương Hà Nhi cố nhịn tiếng rên rỉ xấu hổ
Dù trong tình thế này cơ thể cô vẫn có phản ứng, lại càng lúc càng nóng lên. Cô ghét cơ thể mình. Rõ ràng là mỗi lần cô đều bị ép, nhưng mỗi lần lại bị mua chuộc dễ dàng, không giống lần đầu bị cưỡng h.iếp đau đớn.