⬅ Trước Tiếp ➡

Nói thật Khương Hà Nhi cũng khá nhàn rỗi, căn biệt thự nơi nào cũng sạch bóng. Cách một ngày lại có người đến dọn dẹp. Có cả máy rửa bát, máy giặt rất hiện đại. Váy áo đều được mua sẵn, tất cả là hàng xịn. Cho nên việc cầu kì nhất với cô luôn là nấu ăn.
Nhưng cô ghét nhất chính là bị giam cầm, bị giẫm đạp lên hai chữ tự do.
Cô bị nhốt ở đây mất đi khái niệm về ngày tháng. Không biết đã qua bao lâụ Không có TV, điện thoại cô cũng bị lấy mất. Vô cùng nhàm chán, chẳng khác một con chim bị giam trong lồng.
Cho đến một ngày Khương Hà Nhi không chịu nổi nữa. Mỗi ngày cô đều nấu ăn chờ Lê Tử Trung về dùng bữa, nhưng hôm nay cô không nấu ăn. Lê Tử Trung cau mày nhìn cái bàn trống rỗng
"Sao không nấu ăn? Không sợ tăng nợ?"
"Tôi không biết, tôi muốn ra khỏi đây. Tôi muốn về nhà " Cô lớn tiếng
Lê Tử Trung cảm giác do mình quá hiền từ nên không dọa được ai. Anh cũng chẳng muốn tính toán với cô mà tiến về phòng, nhưng cô lại hét lên
"Lê Tử Trung, tôi muốn về nhà Anh giàu thì sao chứ? Anh không có quyền bắt giam tôi Hèn hạ vừa thôi "
Sau một thời gian, cô biết Lê Tử Trung chính là người đứng đầu Lê gia, gia tộc giàu có nổi tiếng đó.
Anh dừng chân, lập tức tiến đến chỗ Khương Hà Nhi. Chưa gì đã động tay động chân, bóp lấy cổ cô
"Có vẻ tôi hiền quá nên cô không sợ đúng không?"
"B...uông ra " Cô khó nhọc phát ra từng chữ.
Năm đó cô ngưỡng mộ anh thế nào thì bây giờ lại khinh bỉ bấy nhiêụ Làm ra cái hành động giam cầm này. Thật không chấp nhận nổi.
Ánh mắt anh lạnh như băng, giống đang đâm từng nhát vào cô
"Có vẻ cô rất ít việc để làm. Hôm nay giao thêm việc cho cô"
Khương Hà Nhi hoàn toàn không nghe lọt tai, tay gắng sức kéo tay Lê Tử Trung ra khỏi cổ mình. Ngay giây sau anh buông cổ cô ra, nhanh chóng lôi cô vào phòng ngủ của anh.
"Anh...anh muốn làm gì? Buông ra " Cô giãy giụa
Nhưng anh nhanh chóng ném cô lên giường, tay cởi cà vạt, rồi đến cúc áo trên người. Khương Hà Nhi tái mặt, cô chỉ là không nấu ăn, nói một vài lời, sao lại đến mức như vậy chứ? Cô muốn về nhà là sai sao?
"Hôm nay tôi cho cô biết ai là chủ, ai là nô lệ?"
==================================================
Người đàn ông lấy trong tủ ra một sợi dây thừng bản to giống dùng để trói động vật hoang dã, anh trói chặt hai tay Hà Nhi cố định trên đầu giường để ngăn cô bỏ trốn, rồi nhanh chóng cúi xuống hôn mạnh lấy đôi môi ngọt ngào định cầu xin của cô...
"Ứm...ư..."
Khương Hà Nhi hoảng loạn liền cắn mạnh vào môi Lê Tử Trung khiến anh phẫn nộ giáng xuống mặt cô một cái tát đau điếng khiến đầu óc cô choáng váng. Dù sao sức lực của anh so với một người phụ nữ mỏng manh như cô là quá lớn...
Lê Tử Trung dùng lực xé nát chiếc áo phông trên người cô, lại mạnh bạo kéo quần đùi cô xuống, đến quần lót cũng bị kéo theo. Để lộ ra vùng kín hồng đẹp đẽ có một lớp lông mao. Trên người cô chỉ còn chiếc áo ngực.
"Đừng mà " Cô cố giãy, nhưng tay đã bị trói chặt trên đầu giường.
Lê Tử Trung cố tình dùng lực đẩy mạnh cái áo ngực cô đang mặc mà hôn xuống bộ ngực đẫy đà của cô, từng cái hôn lạnh băng rơi xuống.
"Không...không...cứu với...không... "
Khương Hà Nhi sợ hãi rơi nước mắt, cô liên tục vặn vẹo thân thể để tránh những cái hôn mạnh của anh. Chưa bao giờ cô cảm thấy tủi nhục đến bất lực như thế...


⬅ Trước Tiếp ➡