⬅ Trước Tiếp ➡
Nguyên Sắt Sắt vì sinh non, cơ thể bẩm sinh rất yếu ớt, nàng so với anh khí của mẫu thân thật sự khác xa, từ nhỏ đã giống một đóa tiểu bạch hoa, cho dù đất Giao Châu "Dãi nắng dầm mưa", làn da của nàng vẫn trắng nõn mềm mại, truyensacfull.com chấm co, trùng hợp theo ẩm thực ở đây, dáng người cũng tinh tế mảnh mai.
Giao Châu, cát vàng đầy trời, gió lạnh quát mặt, là ấn tượng đầu tiên mỗi lần nhắc tới nơi này.
Nếu là mùa đông, ra đường mà Không thứ gì để phòng hộ, tưởng chừng có thể thổi bay người.
Ở Giao Châu, chủ tướng trấn thủ là phụ thân của Dư Tu Bách, Dư Chú, vị này uy mãnh đại tướng quân, thét ra lửa kiến người người run sợ.
Chính là khi Nguyên Sắt Sắt mười tuổi, Dư Tu Bách mười sáu tuổi, quý công tử lêu lỏng bị ép rời khỏi tổ ấm ở kinh thành, áp tới Giao Châu.
Tiểu cô nương thể trạng yếu ớt được xem là búp bê sứ chưa một lần rời khỏi Giao Châu như Nguyên Sắt Sắt lần đầu tiên gặp mặt vầng dương nhỏ biểu huynh.
Từ đây chuyện xưa kéo màn bắt đầu.
Thiên tử trẻ tuổi đăng cơ được ba năm thì xảy ra chiến trận giữa Đông Di và Giao Châu.
Quân dân ở biên cương không thể chịu đựng thêm được nữa, rốt cuộc đối với Đông Di cương quyết xuất kích, phái những kỵ binh tinh nhuệ, hoa rơi nước chảy mà trà trộm vào doanh trại quân địch đột ngột đánh úp, Đông Di mới tạm thời ngừng quấy nhiễu
Phương xa, tướng quân trấn thủ biên cương phương bắc cùng An Định hầu gia còn đang xử lý thu thập cục diện, vì muốn bày tỏ lòng trung thành đối với thiếu niên thiên tử, bọn họ phải đóng quân ở bên ngoài thành, truyensacfull.com chấm co, quân sĩ trước sau một lòng chờ đợi chỉ dụ của thánh thượng, đám người Lâm Nguyệt San và Dư Chú đại tướng quân sau một hồi nghị quyết, đã phái Giao Châu kiêu dũng tiểu tướng quân tác chiến Dư Tu Bách và ái nữ An Định hầu, Chiêu Dương quận chúa Nguyên Sắt Sắt mấy năm cùng muốn đi kinh thành, trước hồi kinh dâng lên hạ lễ cho hoàng đế.
Vừa mới đi vào biên thành, tiểu tướng quân môi hồng răng trắng Dư Tu Bách ngày nào, sau mấy năm rèn dũa dưới ánh mặt trời gây gắt, giờ đây đã trở thành một người cơ thể tinh tráng, màu da lúa mạch, là một nam tử chân dài vai rộng.
Còn nhớ ngày ấy thiếu niên mười mấy tuổi mặt mày cà lơ phất phơ, vừa đến Giao Châu đã cùng phụ thân Dư Chú đại tướng quân đối nghịch, kiệt ngạo khinh thường, trải qua chiến trường khốc liệt, đối với chính sự càng trở nên ổn trọng.
"Sắt Sắt, cảm thấy không thoải mái sao?"
Tiểu tướng quân thân hình mạnh mẽ, một cú xoay người đẹp mắt, nhảy xuống chiến mã màu đen, bước đến bên cạnh xe ngựa, vén rèm, hỏi tiểu cô nương sắc mặt trắng bệch, không khoẻ cho chỉ dù ngồi ở trong xe ngựa.
"Biểu ca, ta không sao, huynh mang theo mọi người xuất phát đi!"
Tiểu cô nương nở nụ cười, nàng dung mạo tuy rằng cực kì xinh đẹp, lại khiến thiếu niên khẽ nhíu mày, không tự chủ được hơi hơi ngưỡng đầu ra sau.
"Muội như vậy còn nói là không sao?"
Thiếu niên trên thái dương nhăn lại một đốn có chút đè ép đôi mắt híp lại, bất quá cũng không gây trở ngại hắn nhìn rõ tình trạng của tiểu cô nương.
Dáng người nhu nhược, làn da tuyết trắng, nàng uể oải dựa vào trên người nha hoàn, mày đẹp nhíu chặt, hiển nhiên là cực kì không thoải mái.

⬅ Trước Tiếp ➡