⬅ Trước Tiếp ➡

khắc Mạnh Duật ngồi xuống, Đàm Tri Nghi cảm nhận được một áp lực vô hình chậm rãi lan dọc sống lưng.
Cô cúi thấp gương mặt xuống, đầu ngón tay đặt trên bộ bài khẽ cuộn lại, trong chốc lát có chút do dự.
Bàn tay Mạnh Duật tùy ý đặt trên bàn khẽ gõ hai cái “Bắt đầu đi.” Mạnh Quản Nhạc vừa thắng vài ván, vừa tận hưởng lời khen ngợi của mọi người về kỹ năng đánh bài của mình.
Anh ta một bên cảm thán hôm nay được vận may chiếu cố, những lá bài tẩy anh ta nhận được đều rất tốt.
Có lẽ muốn thừa thắng xông lên, lúc này anh ta càng thêm phấn khích giục Đàm Tri Nghi “Này, đừng lề mề, chia bài nhanh lên.” Đàm Tri Nghi khó hiểu thoáng nhìn Mạnh Quản Nhạc, sau đó bắt đầu chia bài tẩy.
Ngón tay cô gầy nhỏ thon dài, động tác chia bài dứt khoát gọn gàng, chỉ là một hành động lặp đi lặp lại đơn giản cũng làm cho người ta cảm thấy vô cùng đẹp mắt.
Ba lá bài chung lần lượt được lật mở, phần lớn mọi người vẫn án binh bất động, nhưng Mạnh Quản Nhạc đã lộ rõ vẻ mừng rỡ.
Mà Mạnh Duật không chút lưu luyến tiện tay bỏ bài, Cố Thời Quân trêu anh “Đêm nay Mạnh thiếu gia vận may không tốt lắm nhỉ.” Mạnh Duật thản nhiên “Vẫn luôn rất tệ.” Đến khi hai lá bài chung tiếp theo được lật ra, Mạnh Quản Nhạc suy nghĩ một chút, lại tăng thêm tiền cược.
Còn Cố Thời Quân và Lâm Chinh của tập đoàn Lâm thị, bài tẩy có lẽ cũng không tồi nên không bỏ bài mà theo cược.
Ván này chỉ còn lại ba người họ, sau khi tăng cược xong, họ lật bài tẩy.
Mạnh Quản Nhạc nhìn thấy bài của hai người kia thì biểu tình cứng lại.
Bài của anh ta rất đẹp, đã là bài đẹp hiếm hoi có thể có được.
Nhưng bài của hai người kia lại còn tốt hơn bài của anh ta.
Ván này, Lâm Chinh thắng.
Mạnh Quản Nhạc mặt mày xám xịt, số tiền thua ván này lớn hơn tất cả số tiền anh ta thắng được cả buổi tối, bao gồm cả chiếc thẻ mà Tần Vân đưa cho anh ta hôm nay cũng sắp thua sạch.
Giữa những người vui mừng và kẻ buồn bã, Mạnh Duật nhìn về phía Đàm Tri Nghi.
Cô cúi mày, nhìn tập bài poker trong tay.
Dường như không bận tâm đến tình hình trên bàn, chỉ chuyên tâm vào việc chia bài.
Ngay cả khi Mạnh Quản Nhạc thua bài, thua hết sạch hết số tiền thắng được tối nay, cô cũng chỉ mơ hồ liếc nhìn mặt bài trên bàn thản nhiên tỏ vẻ hoàn toàn không hiểụ Học đánh bài thì rất nhanh, nhưng muốn học cách ghi nhớ và tính toán bài, nắm bắt cách chơi và các kỹ thuật khác của đối thủ trong vài ván bài ngắn ngủi thì cần phải đủ thông minh và lão luyện, không phải là chuyện học được trong một sớm một chiềụ Thần may mắn dường như đã rời bỏ Mạnh Quản Nhạc, chuyển sang chiếu cố những người khác.
Những ván tiếp theo, bàn bài thắng thua rất cân bằng.
Cho đến ván này, bài tẩy của mọi người dường như đều rất tốt, ai nấy đều tăng tiền cược lên.
Lúc này trên bàn vẫn còn hơn nửa số người, tình hình trở nên căng thẳng.
Ai cũng tự tin mình có bài đẹp, nhưng cuối cùng chỉ có một người chiến thắng.
Lâm Chinh càng tỏ ra quyết thắng, bài trong tay anh ta là một lá bài lớn vô cùng hiếm có lại thêm vận may tốt cả buổi tối nên anh ta dứt khoát tăng gấp đôi tiền cược.
Mạnh Duật gõ nhẹ lên mặt bàn “Theo.” Nhà cái Cố Thời Quân cũng không chịu kém cạnh mà tăng cược, khi đến


⬅ Trước Tiếp ➡