⬅ Trước Tiếp ➡

trí cô dựa, ở một nơi cao hơn một chút, đặt một vật chứa bằng thủy tinh.
Trong dung dịch fooc man lin ngâm một loài chim quý hiếm.
Bộ lông có màu sắc tươi sáng, như thể giây tiếp theo sẽ phá vỡ vật chứa thủy tinh mà bay ra.
Không hiểu sao, một mẫu vật như thế lại được đặt ở đây.
Mặt kính phản chiếu chiếc sườn xám cô đang mặc.
Thực ra, nói là sự sỉ nhục của Mạnh Quản Nhạc không bằng nói hành động này của Mạnh Quản Nhạc hoàn toàn hợp ý cô.
Cô luôn biết cách phóng đại vẻ đẹp của mình, càng hiểu rõ những người đàn ông đó thích gì.
Họ thích kéo con gái nhà lành xuống nước, thích khuyên cô gái phong trần hoàn lương.
Thích nhìn phụ nữ khi rơi vào vòng lao lý, ánh mắt đỏ hoe, cắn chặt môi dưới lộ vẻ khó xử và giằng xé.
Khi sự chú ý của họ dồn vào khuôn mặt và cơ thể cô, khả năng cô làm trò trên bài bị phát hiện sẽ giảm đi rất nhiềụ Ngoại trừ ván cuối cùng Mạnh Duật thắng.
Việc Mạnh Quản Nhạc thắng liên tiếp là do cô làm, Mạnh Quản Nhạc thua đậm cũng là do cô.
Việc tính toán bài của nhiều người cùng lúc, quan sát thói quen đánh bài của từng người.
Động tác chia bài không được để người khác phát hiện, lại còn phải cân bằng số tiền thắng thua của mọi người trên bàn.
Những sự tính toán đó khiến dây thần kinh trong đầu cô luôn căng như dây đàn.
Cô gần như không còn sức lực, gục đầu xuống nghỉ ngơi.
Một lúc lâu sau, Đàm Tri Nghi từ từ hồi phục lại chút sức lực.
Cô đã ra ngoài khá lâu, nếu không quay lại khó tránh khỏi khiến người khác nghi ngờ.
Cô vịn tay vào tường, cố gắng đứng thẳng người xoay người định bước đi, chợt có một hình bóng phủ xuống từ phía trước.
Đàm Tri Nghi ngẩng đầu lên, nhìn thấy một khuôn mặt có thể nói là hoàn mỹ.
Đôi mắt cực kỳ đẹp đó nhìn chằm chằm vào cô, lạnh lùng sắc bén nhưng lại quyến rũ một cách khó hiểụ Khiến người ta không tự chủ mà bước chân vào vực sâụ Chỉ là một giây thất thần, cổ tay trắng nõn thon thả của cô đã rơi vào lòng bàn tay anh.
Anh nhìn cô, khóe môi mang theo ý cười, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo.
“Tiểu thư chia bài, bàn tay cô rất đẹp.” Anh nắm tay Đàm Tri Nghi, đặt trước vật chứa kia.
Ở một góc độ nào đó Đàm Tri Nghi có ảo giác rằng thứ được đặt trong vật chứa không phải là mẫu vật động vật mà là bàn tay cô.
“Nhưng chỉ cần không chú ý một chút thì sẽ thật đáng tiếc, phải không?” Đàm Tri Nghi mặt trắng bệch trong khoảnh khắc đó.
Anh nhất định đã nhìn ra cô có làm tiểu xảo lúc chia bài.
Đàm Tri Nghi không hề giãy giụa, ánh mắt nhìn Mạnh Duật có thêm vài phần ngây thơ.
Khóe mắt ẩm ướt khiến Mạnh Duật liên tưởng đến chú thỏ tai cụp non nớt mà anh từng thấy hồi nhỏ, một khối trắng mềm mại.
Cô nghiêng nghiêng đầu “Tôi không hiểu ý ngài Mạnh.” “Xem ra tiếng Trung của tiểu thư Đàm không tốt lắm.” Anh đứng trong không gian lộng lẫy xa hoa.
Cả người tràn ngập trong sự sa hoa trác táng, bên trong lại mang theo vẻ tùy tiện, lười nhác, nhẹ nhàng đẩy câu hỏi lại.
Đàm Tri Nghi ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, mang vẻ giống như chân thành, cuối câu còn mang theo chút ngữ điệu Quảng Đông “Xin ngài Mạnh chỉ giáo.” “Muốn tôi vừa lòng, lại muốn tôi chỉ giáo, cô còn muốn gì nữa?” Đầu ngón tay Mạnh Duật đang giữ cổ tay cô nhẹ nhàng xoa xoa.
Lớp da dưới ngón


⬅ Trước Tiếp ➡