⬅ Trước Tiếp ➡

từ cũng không thể nói thành lời.
Mạnh Duật lạnh nhạt liếc cô một cái “Lại đây.” Đàm Tri Nghi trước đây không biết, phía sau giảng đường lại có một phòng nghỉ lớn đến vậy.
So với hậu trường nơi này có thể coi là sang trọng.
Mạnh Duật ngồi trên ghế sofa da thật, hai chân tùy ý bắt chéo, tư thế phóng túng.
Hốc mắt anh trũng sâu, có vẻ mệt mỏi.
Rõ ràng anh ngồi cô đứng, nhưng Đàm Tri Nghi vẫn cảm thấy mình bị anh nhìn từ trên xuống.
“Có chuyện gì?” Mạnh Duật không thích bị dò hỏi nên cô không hỏi về tin đồn “tai nạn xe hơi” những ngày gần đây.
Cô ngây thơ như không hiểu chuyện đời, chỉ hỏi anh “Ngài không phải đã đồng ý đưa tôi đi du thuyền ra biển sao?” Mạnh Duật nghe vậy nhướng mày “Cô nói thử xem, tôi đã đồng ý với cô khi nào.” Đàm Tri Nghi không có cách nào phản bác, hôm đó anh quả thực không đồng ý rõ ràng với cô, chỉ để lại một câu “xem xét lại”.
Anh mím cười xoa xoa giữa hai lông mày, cổ tay áo sơ mi mỏng nhẹ tuột xuống một chút, để lộ một đoạn băng gạc thấm máụ “Ngài…” Lời nói của cô khựng lại, ánh mắt nhanh chóng tìm kiếm khắp phòng nghỉ, sau đó khóa chặt vào một vị trí.
Khi quay người, tà váy xoay tròn mang theo một làn gió nhẹ không dễ nhận ra.
Mùi hương trà hoa thoang thoảng.
Lúc Đàm Tri Nghi trở lại bên cạnh Mạnh Duật, trên tay cô ôm một chiếc hộp y tế khá lớn.
Cô đặt hộp thuốc xuống, hơi quỳ bên chân anh.
Cô ngước mặt lên, vô cùng ngoan ngoãn.
“Vết thương của ngài bị chảy máu, tôi băng lại giúp ngài, có được không?” Ánh mắt Mạnh Duật đầy vẻ dò xét nhìn lên khuôn mặt dịu dàng thanh nhã đó.
Đàm Tri Nghi biết mình đẹp, cô biết lúc này mình trông chắc chắn rất trong sáng và chân thành, nhưng lại lo lắng nhịp tim sẽ bán đứng ý đồ bất chính của mình.
May mắn là anh không nói gì, chỉ thả tay xuống.
Đàm Tri Nghi thầm thở phào, mở hộp thuốc, lấy ra các vật phẩm y tế cần dùng.
Mạnh Duật chống cằm nhìn cô bận rộn.
Cô có vẻ rất được yêu thích ở trường, khoảnh khắc đèn sân khấu bật sáng, tiếng reo hò ở khán đài vang lên không ngớt.
Cô vẫn mặc chiếc váy dạ hội hai dây, ôm sát đường cong cơ thể, mái tóc buông xõa phía saụ Từ góc độ này, đường nét vai và cổ mềm mại hoàn toàn lộ ra trước mắt anh, cùng với đường cong lên xuống phía trước ngực cô.
Nhưng vẻ mặt cô lại rất nghiêm túc, khi bông tăm lau qua vết thương, cô cẩn thận ngước nhìn anh.
Như thể đang lo lắng có làm anh đau không.
Lý do lớn nhất khiến người với người đột nhiên xích lại gần nhau, không ngoài lợi ích.
Mạnh Duật bỗng rất muốn biết, rốt cuộc cô muốn đạt được điều cụ thể gì từ anh.
Đàm Tri Nghi sát trùng thành thạo xong, quấn lại băng gạc, nhẹ nhàng kéo tay áo anh xuống chỉnh lại cho phẳng phiụ Đôi môi đỏ mọng của cô không hé mở, ánh mắt quyến luyến giao nhau với anh.
Không biết từ lúc nào, tư thế của hai người đã trở thành Mạnh Duật ngồi trên ghế sofa, còn Đàm Tri Nghi hơi quỳ giữa hai chân anh.
Giống như một sự thuần phục.
Không khí mờ ám, dịu dàng đến mức tưởng chừng như có thể thấm ra thành nước.
Mạnh Duật đưa tay về phía cô, hướng đến bên cổ cô.
Chiều cao của anh gần một mét chín, bàn tay cũng rất to.
Gân xanh trên mu bàn tay rõ ràng, khớp xương sắc nét.
Chỉ một bàn tay thôi, cũng toát lên


⬅ Trước Tiếp ➡