⬅ Trước Tiếp ➡
Liên hôn là liên minh giữa hai nhà, thành thân với ai, sau khi thành thân thì ở chung thế nào đều là chuyện râu ria, cũng chỉ có nhi tử ngốc của ông ta canh cánh trong lòng, cũng chẳng sao, có hắn hay không có hắn thì hôn sự này vẫn có thể tổ chức, không ảnh hưởng đến kế hoạch.
=====================================
Tùy tùng hầu hạ bên người mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, yên lặng mà đứng im trong góc, không dám nhìn trộm hai người trong xe.
Từ sau khi đại cô nương vào ở trong xe ngựa của chủ tử, nàng đã đoạt lấy công việc của hắn, chăm sóc hầu hạ chủ tử, hoàn toàn không hề gượng tay. Trong lòng tùy tùng thầm líu lưỡi, trên mặt lại cực kì khiêm tốn lặng lẽ, không hề biểu hiện chút khác lạ nào ra ngoài.
“Ngươi không cần như thế, ngươi là đại cô nương Tống phủ, ngươi là Tống Cần Nhi, thân phận danh môn đích nữ, không cần phải hành sự như tỳ nữ thế.” Hắn đè lại bàn tay đang muốn cởi đai lưng của mình, dịu giọng để giọng điệu không quá nghiêm khắc khắc nghiệt, nhẹ giọng nói nhỏ.
Nàng rũ mi xuống, hàng mi run lên, không ngẩng đầu lên nhìn hắn, nhưng mà tay lại không chịu rời đi.
Thân mình tùy tùng hơi run lên, đã không phải lần đầu tiên hắn ta nghe được thái độ khi chủ tử nói chuyện với đại cô nương. Trước nay hắn ta chưa từng như thấy chủ nhân dùng giọng điệu mềm mỏng như thế để nói chuyện với người khác, kể cả kế phu nhân nghe đồn là được cưng chiều nhất, hoặc là sủng thiếp, cũng đều chưa từng.
Hắn thở dài một hơi, mặc kệ cho nàng tiếp tục hành động.
Ngửi hương thơm quen thuộc trên người nàng, nhớ tới trước kia, cũng vào sáng tinh mơ, nàng rửa mặt chải đầu cho mình.
Nàng cúi đầu không nói gì, thân mình đẹp đẽ mảnh khảnh, mềm mại như không có xương, sau khi trải qua một đêm hoan ái triền miên thì tê dại bủn rủn, lung lay sắp đổ, nhưng vẫn khăng khăng muốn hầu hạ hắn, tiễn hắn ra ngoài.
Giống như tất cả đều chưa hề thay đổi, cũng giống như quan hệ hai người ngày càng thân cận. Trong lòng hắn cười khổ, có thể không thân cận được sao? Đã thành nữ nhi của hắn rồi.
Hắn nắm tay nàng, xoa bóp ngón tay nhỏ nhắn mềm mại của nàng. “Ngươi là Tống Cần Nhi, Cần Nhi, ngẩng đầu nhìn ta.”
Nàng run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú nghiêng sang một bên, không dám ngẩng đầu nhìn hắn.
Hắn nhéo cằm nàng, buộc nàng phải ngẩng đầu, nhìn thẳng đôi mắt long lanh, trong veo như làn nước của nàng, nhìn tình yêu sâu sắc không thể che giấu được không mắt nàng. Hắn nhắm mắt lại, rồi từ tử mở ra. “Cần Nhi, đừng quên thân phận của ngươi.”
Những lời này như là mệnh lệnh xử tử đối với nàng, làm mặt nàng lập tức trở nên trắng bệch và buồn bã.
Đừng quên thân phận của ngươi, ngươi là đại cô nương Tống phủ, là đích nữ của Tống Duẫn Tín, là nữ nhi cùng huyết thống của hắn, quan hệ huyết thống họ hàng gần, thậm chí ngươi còn sắp phải gả cho người khác.
Hắn buông bàn tay đang giữ chặt cổ tay nàng ra, xoay người rời đi.
Tùy tùng nín thở, nhanh chóng đuổi kịp bóng dáng của hắn, trước khi buông rèm cửa, hắn ta giương mắt nhìn. Nàng đưa lưng về phía cửa, thân ảnh mảnh khảnh gầy yếu, giống như lung lay sắp đổ, yếu ớt không chịu nổi một lần tổn thương.

⬅ Trước Tiếp ➡