Nghiêm Cảnh Tu đứng bên cạnh, hứng thú quan sát hai người.
Khóe môi anh ta khẽ cong lên, giọng điệu mang theo ý trêu chọc “Trước đây tôi không để ý, hôm nay nhìn kỹ lại mới thấy đúng là Lê Thiển rất đẹp, có bản lĩnh khiến người khác không thể rời mắt. Bảo sao có người dòm ngó.”
Quả nhiên vừa nghe câu này, ánh mắt lạnh lẽo của Cố Đình Sâm lập tức quét đến.
“Cô ấy đẹp thì liên quan gì đến cậu?”
Nghiêm Cảnh Tu nhướng mày, cười nói “Sao, sợ tôi tranh với cậu à?”
Mặt mày Cố Đình Sâm u ám, liếc anh ta một cái đầy cảnh cáo “Tôi cảnh cáo cậu tránh xa cô ấy ra chút.”
Nghiêm Cảnh Tu nhún vai đầy thản nhiên. Hiếm khi thấy Cố Đình Sâm có bộ dạng này, anh ta cảm thấy thú vị, không nhịn được trêu chọc thêm vài câụ
“Chính vì là của cậu nên mới càng thêm thú vị. Nhưng nếu có ngày cậu muốn ly hôn thì nhớ báo tôi một tiếng, tôi sẽ xếp hàng.”
Lâm Bình ở phía sau lộ ra vẻ mặt không biết nói gì.
Nghiêm tổng nói chuyện kiểu đâm chọt thật, bắn trúng ngay hồng tâm.
Sắc mặt Cố Đình Sâm càng thêm u ám, lạnh lùng châm chọc “Cậu nằm mơ thì dễ hơn đấy.”
Nói xong, anh ôm Lê Thiển rời đi.
Nghiêm Cảnh Tu nheo mắt nhìn theo bóng lưng họ, sau đó liếc qua Lâm Bình.
“Trợ lý Lâm, sếp của cậu sao thế?”
Lâm Bình lắc đầu, vẻ mặt khó đoán “Nghiêm tổng tò mò thì cứ hỏi trực tiếp Cố tổng đi, tôi cũng không biết.”
Nói xong, Lâm Bình cũng vội vàng rời đi.
Nghiêm Cảnh Tu nhìn theo hai người, khẽ bật cười.
Thú vị đấy.
Ban đầu bọn họ đều tưởng Cố Đình Sâm cưới một danh viện sa sút chỉ để làm vật trang trí, đối phó với gia đình.
Nhưng hôm nay nhìn lại, có vẻ mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Nhưng Nghiêm Cảnh Tu vốn thích xem trò vui, càng lớn càng tốt.
Anh ta đi đến quầy lễ tân, yêu cầu gửi đoạn video giám sát ở sảnh vừa rồi vào điện thoại của mình.
Xem đoạn video, anh ta cười rồi gửi cho Tưởng Di.
Anh ta rất muốn xem thử, giữa vợ và người tình, Cố Đình Sâm sẽ chọn ai.
Tại bệnh viện, bác sĩ tiến hành rửa ruột cho Lê Thiển, nhưng phần lớn rượu đã bị hấp thụ vào cơ thể.
Sau một hồi giày vò, sắc đỏ trên mặt cô cũng dần tan đi, thay vào đó là vẻ tái nhợt.
Cố Đình Sâm đứng bên cửa sổ, lạnh lùng nhìn người phụ nữ nằm trên giường với hàng lông mày nhíu chặt vì khó chịu, nhưng anh lại không hề có phản ứng.
Cho đến khi Lê Hoan vội vã chạy đến, lao ngay đến bên giường “Thiển Thiển?”
Lê Thiển vẫn chưa tỉnh, lượng rượu hấp thụ cần thời gian để đào thải.
Lê Hoan chạm vào trán lạnh lẽo của cô, thở dài, sau đó quay sang gật đầu cảm ơn Cố Đình Sâm.
“Hôm nay cảm ơn Cố tổng.”
Cố Đình Sâm lạnh nhạt nhìn cô “Cô không sợ cô ấy gặp chuyện sao?”
Lê Hoan hơi sững lại, nghe ra sự khó chịu trong giọng điệu của anh.
“Tôi nghĩ Cố tổng vẫn chưa hiểu tính cách của em gái tôi.”
Lời này khiến sắc mặt Cố Đình Sâm trầm xuống.
“Từ nhỏ đến lớn, em ấy rất cứng đầụ Chỉ cần đã quyết định điều gì, dù có đâm vào tường cũng không quay đầu lại. Tất nhiên tôi lo lắng cho em ấy, nhưng không ai có thể ngăn cản điều em ấy muốn làm, cũng giống như khi em ấy quyết tâm lấy cậu vậy.”
“Em ấy luôn có lý lẽ riêng. Em ấy nói, em ấy là người nhà họ Lê, không thể lúc nào cũng trốn sau lưng tôi, phải tự đứng lên, phải cùng tôi gánh vác mọi thứ. Đã là người nhà họ Lê thì phải đối mặt, phải trưởng thành.”
Lê Hoan nắm chặt tay em gái, khẽ nói “Dù sao thì hôm nay vẫn cảm ơn cậu, sau này tôi sẽ chú ý hơn.”
Nhưng cô rất bận, vừa đến bệnh viện chưa được mười phút đã liên tục nhận điện thoại.
Tiếng chuông khiến Lê Thiển có vẻ không yên giấc.
“Lê tổng có việc thì cứ đi trước đi.”
Lê Hoan thoáng do dự, nhíu mày.
Cố Đình Sâm nhàn nhạt nhìn cô “Dù sao hiện tại cô ấy vẫn là vợ tôi.”