Toàn thân Lê Thiển run lên vì tức giận, không nhịn nổi nữa mà chất vấn “Nếu anh không yêu tôi, tại sao không buông tha cho tôi?”
Cố Đình Sâm nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sâu thẳm như biển đêm. Anh cúi đầu nhìn tờ thỏa thuận dưới đất, bất ngờ nhặt nó lên.
Lật qua vài trang, anh hờ hững nói “Ban đầu tôi đã định để em đi.”
Hơi thở của Lê Thiển như nghẹn lại, ánh mắt không rời khỏi tờ giấy trong tay anh.
Nhưng giây tiếp theo, anh lại xé nó thành hai nửa, rồi ném lên giường cô.
“Nhưng nghĩ lại, lúc trước là em cầu xin tôi cưới em, vậy thì ngoan ngoãn làm tốt bổn phận Cố phu nhân đi.”
Cố Đình Sâm liếc nhìn y tá, Lâm Bình vội vàng đẩy người đang sững sờ kia lên phía trước.
Y tá hoàn hồn, vội tiến đến cắm lại kim truyền dịch cho Lê Thiển.
“Không phải hỏi tôi tại sao không để em đi sao? Câu hỏi hay đấy, vậy em trả lời tôi đi, đã là em chủ động cầu xin, vậy tại sao tôi phải để em đi, hửm?”
Lê Thiển há miệng, lại không thể tìm được bất kỳ lý do nào để phản bác, cuối cùng chỉ có thể nghẹn ra một câụ
“Vì anh không yêu tôi.”
Cố Đình Sâm khẽ cười nhạt, “Lúc em cầu xin tôi cưới em, chẳng lẽ là vì tôi yêu em sao?”
Sắc mặt của Lê Thiển lập tức trở nên tái nhợt, ánh mắt cũng dần trở nên đờ đẫn.
Là lỗi của cô, tất cả đều là lỗi của cô
“Lê Thiển, em đừng ngây thơ như vậy nữa, thứ tình yêu mang lại cho em chẳng đáng giá bằng những gì tôi có thể cho em.”
Lê Thiển nhắm mắt lại, giọng lạnh nhạt “Trong mắt tôi, tình yêu là vô giá.”
Lâm Bình không muốn hai vợ chồng tiếp tục tranh cãi, liền nhỏ giọng nhắc nhở bên tai Cố Đình Sâm
“Cố tổng, tình yêu của phu nhân chính là ngài.”
Cố Đình Sâm hơi khựng lại, liếc nhìn anh ta một cái nhưng không nói gì, cũng không phản bác quan điểm của Lê Thiển.
Là cô nói tình yêu của mình không đáng giá, hay là ám chỉ bản thân anh không có giá trị?
“Em hãy suy nghĩ kỹ xem những lời tôi nói có lý hay không, đừng quên, khi em muốn kết hôn với tôi, em thật sự mong muốn có được điều gì từ tôi.”
Những lời này như một cú đánh thức Lê Thiển, khiến cô cảm thấy trống rỗng.
Ban đầu cô cầu xin được gả cho anh, chẳng qua chỉ vì muốn cứu tập đoàn Lê thị.
Cô từng nghĩ mình có thể làm anh thay đổi, nhưng thực tế chứng minh cô đã quá đơn giản, cô không thể kiên trì thêm nữa.
“Xin lỗi.”
Cố Đình Sâm và Lâm Bình đều bị lời xin lỗi đột ngột của cô làm cho sững sờ.
“Hồi đó là do tôi suy nghĩ quá đơn giản nên mới lao đầu vào vòng tay anh. Nếu được làm lại từ đầu, tôi tuyệt đối sẽ không làm vậy.”
Lâm Bình nghe xong không khỏi thấy ê răng, hít sâu một hơi, thầm nghĩ Phu nhân à, lời xin lỗi này thà đừng nói còn hơn
Sắc mặt Cố Đình Sâm lập tức u ám đến cực điểm, ánh mắt nhìn cô càng thêm lạnh lẽo và sắc bén.
Đúng lúc này, điện thoại của anh reo lên, trên màn hình hiện lên cái tên “Tưởng Di”.
Anh nhấc máy, bật loa ngoài.
“A Sâm, anh đang bận sao?”
Lê Thiển nghe thấy giọng Tưởng Di liền nghiêng đầu sang một bên, bộ dạng không muốn nhìn Cố Đình Sâm khiến không khí quanh anh càng thêm lạnh lẽo.
Lâm Bình rụt cổ, lúc này anh ta nào dám mở miệng.
“A Sâm?”
Cố Đình Sâm nhìn Lê Thiển, cô lạnh lùng như băng, sau đó cầm điện thoại quay người rời khỏi phòng bệnh.
Y tá cũng nhận ra bầu không khí không ổn nhưng vẫn có trách nhiệm dặn dò
“Cô gái, lần này tuyệt đối đừng tự ý rút kim truyền nữa.”
Lê Thiển nhắm mắt lại, nhẹ giọng “Xin lỗi, đã làm phiền mọi người rồi.”
“Không sao, không sao, cô cứ nghỉ ngơi đi, có chuyện gì thì bấm chuông.” Nữ y tá cầm khay dụng cụ rồi rời đi.
Mấy giây sau, Lâm Bình mới lên tiếng “Phu nhân, cô vừa rửa ruột xong, Cố tổng dặn tôi mua cháo cho cô, để tôi lấy ra.”