⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Ngư xoay người, tháo tai nghe xuống, nhưng cái túi trên vai vì vậy mà đụng trúng người đứng ở sau lưng; thấy thế cô đành phải thu hẹp lại phạm vi xoay người của mình rồi thấp giọng nói lời xin lỗi cùng cảm tạ.
“Thật ngại quá, cảm ơn anh.”
Người phía sau một thân áo sơ mi quần tây, trong tay xách theo một cái túi trông rất ưu tú; hơn nữa anh chàng lại có khuôn mặt xuất sắc cùng thân hình cao ngất, đúng là hình mẫu mà các cô gái trẻ yêu thích.
Thẩm Ngư nghĩ người như vậy cũng sẽ ngồi xe buýt sao?
Cô bước vào bên trong hai bước làm cho khoảng cách giữa hai người rộng hơn một chút.
“Cảm ơn anh nhưng tôi không có tiền lẻ trả cho anh…” Cô lại lần nữa nói lời cảm tạ cùng lúc cảm thấy buồn rầu vì không biết làm sao trả lại tiền cho người ta.
Tuy rằng chỉ có 2 đồng, hơn nữa thoạt nhìn anh ta cũng không giống như là người sẽ để ý đến nhưng đạo lý cơ bản trả tiền vẫn phải có.
Anh chàng kia cười, không để ý lắm: “Không sao.”
Cô cũng cười rồi không nói chuyện nữa.
Xe vừa chạy vừa dừng lại giữa các trạm, người lên người xuống cũng không ngừng, Thẩm Ngư chậm rãi di chuyển đến gần cửa sau, anh chàng kia tuy cũng di chuyển vị trí nhưng cũng không có xuống xe.
Hai người bởi vì có người lên xuống nên đụng vào nhau, trên người anh thoang thoảng mùi nước hoa thanh mát, nhưng cụ thể là mùi gì thì cô không biết nhưng rất dễ chịu.
Thẩm Ngư âm thầm căng thẳng nắm tay vịn trên xe, cô đứng thẳng hai chân, hi vọng mình có thể đứng vững một ít.
Khi sắp sửa xuống xe, Thẩm Ngư hơi nghiêng đầu lại lần nữa nói lời cảm tạ: “Thật cảm ơn anh, tôi xuống xe trước.”
Khóe miệng anh hơi cong, gật đầu: “Không cần khách sáo, tạm biệt cô.”
Cửa xe đóng lại, một đoạn nhạc đệm này kết thúc.
Vào ban đêm, Thẩm Ngư cùng bạn tốt Khúc Dạng ở trên Wechat nói về việc hôm nay xui xẻo nhưng lại bị cô ấy nhạy bén bắt lấy trọng điểm.
“Ha ha, tên kia rất đẹp trai sao?” Khúc Dạng lại bật chế độ bà tám.
“Cũng không tệ lắm, là kiểu ngoại hình mà mày sẽ thích.” Thẩm Ngư cố ý chọc cô.
Phía đối diện quả nhiên không phụ lòng cô nên phát ra tiếng kêu kích động lại hối hận: “Quá tiếc nuối, mày như thế nào lại không xin hắn phương thức liên lạc, trực tiếp lưu WeChat cũng được mà! Lấy lý do là trả tiền cho hắn ta!”
Thẩm Ngư mở chế độ loa ngoài rồi ném điện thoại ở trên giường để thoa kem tay: “Vì sao tao lại phải xin Wechat, mọi người đều không có quan hệ gì với nhau.”
“Mày coi như là vì tao đi! Tao là một bông hoa độc thân vẫn còn đang trong tuổi xuân, tao đang gào khóc cần ăn!”
“Đừng nghĩ nữa, nằm mơ đi.” Thẩm Ngư tuyệt tình đánh tỉnh cô ấy: “Tao không muốn, người đi rồi, giờ mày đi vào trong mộng mà tìm người mày muốn đi, trong mộng cái gì cũng có.”
Cô vốn tưởng đây chỉ là một sự trùng hợp. Thành phố này lớn như vậy, đông dân cư như thế thì tỉ lệ hai người lại gặp mặt nhau vô cùng nhỏ, nên qua mấy ngày, chuyện này đã bị cô ném ra khỏi đầu.

⬅ Trước Tiếp ➡