Đường Xuyên không chút nào để ý: “Phải không? Xem ra anh là người hay quên vậy sao, chuyện mới đây mà đã quên rồi ha ha.”
Khúc Dạng đối với bộ dáng cà lơ phất phơ của Đường Xuyên càng xem càng ngứa răng: “Anh tới chỗ này làm gì, ăn phân đi thì đi chỗ khác mà ăn.”
“Nếu anh tới chỗ này ăn phân vậy thì không phải em cũng tới đây ăn phân sao?” Đường Xuyên không chút nào yếu thế: “Còn mang theo tiểu Ngư nhi tới chung đúng là tỷ muội tình thâm.”
Thẩm Ngư đang chơi di động, cùng bọn họ phủi sạch quan hệ: “Nè nè, em kêu anh một tiếng chú nhỏ thì đừng gom em chung. Hai người các ngươi ăn phân ngon nha, em ăn cơm.”
Khúc Dạng thét chói tai: “Thẩm Ngư! Không công bằng! Mày không giúp tao!”
“Thật ra rất công bằng, ai tao cũng không giúp.”
Thẩm Ngư lui về phía sau một bước, lại không cẩn thận đụng phải người phía sau. Cô tiến lên một bước rồi xoay người xin lỗi “Thật ngại quá.”
Anh chàng phía sau phát ra tiếng cười: “Mỗi lần gặp được cô đều thấy cô nói ngại.”
Cô ngẩng đầu thì nhận ra một khuôn mặt quen thuộc—— người lạ mà mấy hôm trước cô mời nước.
Thẩm Ngư sửng sốt trong chốc lát rồi cong nhẹ khóe miệng: “Là anh sao.”
Anh ta cũng cười, lại nói ra câu nói y hệt lần trước: “Thật trùng hợp.”
Đường Xuyên nghe được âm thanh thì ngừng lại tư thế cãi nhau như tiểu bằng hữu với Khúc Dạng, anh hướng anh chàng kia mà nói: “Nhanh lên, chờ cậu lâu lắm rồi.”
Khúc Dạng còn muốn tiếp tục công kích nhưng khi nhìn thấy người đang nói chuyện với Đường Xuyên thì cô lập tức ngậm miệng lại, bày ra khuôn mặt tươi cười mềm mại nhưng khi quay sang Thẩm Ngư thì điên cuồng nháy mắt.
“Tao chấm anh chàng này!”
Thẩm Ngư gật đầu: “Tao biết.”
Chàng trai kia đã nói ngay: “Không xử lý chính sự cho xong lại chạy ra đây chơi làm cho tôi cùng Lăng Diệp ở lại chùi mông cho cậu.”
Đường Xuyên chuyển biến thái độ thật nhanh, không những không biết xấu hổ còn ôm chầm vai anh chàng mà cười: “Dù sao tôi cũng ở đây chờ cậu thật lâu, hay là chúng ta bỏ qua vụ này đi.”
Sau đó anh ta lại chuyển chủ để về Thẩm Ngư: “Cậu biết tiểu Ngư nhi nhà tôi sao?” Anh vừa mới nghe thấy hai người nói chuyện.
“Tiểu Ngư nhi?”
“Thẩm Ngư là bạn thuở nhỏ của cháu gái tôi,” anh nâng cằm hất về phía Thẩm Ngư cùng Khúc Dạng mà giới thiệu: “Khúc Dạng, cháu gái của tôi.”
Anh chàng nhướng mày rồi gật đầu cười thật tao nhã “Chào mọi người.”
Đường Xuyên lại giới thiệu nói: “Đây là Trì Triệt, bạn hợp tác của anh.”
Đây đã là lần thứ ba hai người gặp mặt nhưng vẫn là lần giới thiệu đầu tiên.
Thẩm Ngư cũng cười gật đầu: “Chào anh.”
__________
Trì Triệt: Rốt cuộc cũng có họ tên
---
Trì Triệt
Khúc Dạng chào hỏi xong thì nhảy ngay đến bên người Đường Xuyên, nghiến răng nghiến lợi nhỏ giọng nói: “Văn phòng anh có người như vậy mà không giới thiệu cho em!?”
Đường Xuyên cười, từ trong miệng chậm rãi nhả ra mấy chữ: “Em nghĩ tốt thật.”
Đường Xuyên hẹn Trì Triệt tới nhà hàng này ăn cơm; bởi vì quen biết chủ quán nên anh đã sớm có chỗ ngồi chỉ là theo thói quen nhìn đến Khúc Dạng lại không nhịn được mà trêu chọc cô ấy.
Khúc Dạng quyết tâm lôi kéo: “Chú nhỏ!”