Nhưng mà hai người cũng chỉ mới gặp nhau ba lần, nói không quá hai câu nên bản thân không hiểu về anh ấy cũng là điều dễ hiểu, cô nghĩ.
Trì Triệt đối với việc Đường Xuyên kể lại chuyện thời trẻ của mình cũng không có ý kiến gì, chỉ có thể uyển chuyển nói một câu “Có thể không bàn tới không?” nhưng lại bị Đường Xuyên làm lơ nên về sau đành cười một cách bất đắc dĩ, cũng không nói lời nào mà chuyên tâm ăn cơm.
Thẩm Ngư nhìn ra sự bất đắc dĩ của anh nên ngồi sát lại gần anh thì thầm: “Anh có muốn đánh anh ấy hay không, tôi có thể giúp anh che mặt anh ấy lại.”
Nghe xong lại làm bộ an ủi như muốn trêu chọc anh, Trì Triệt bị chọc cười nên nghiêm túc nói một câu: “Thật mừng vì tôi có thể biết cô.”
“Tôi cũng vậy.”
Sau khi ăn xong, Khúc Dạng nắm chặt cơ hội tự mình hỏi cách liên lạc với Trì Triệt nên thêm WeChat của anh chàng, Thẩm Ngư ù ù cạc cạc cũng được thêm vào.
Cô nhìn cái tên ‘Trì Triệt’ vô cùng đơn giản xếp đầu tiên trong danh sách bạn bè, không biết ghi thêm gì ở phần ghi chú.
Không lẽ ‘mượn tiền đi xe’?
Khúc Dạng còn muốn đi đến quán tiếp theo nhưng lại bị Đường Xuyên ra lệnh cưỡng chế bắt cô nàng về nhà sớm một chút, anh quyết định tự mình đưa cô về nhà cho chắc ăn.
Thẩm Ngư còn chưa kịp phản ứng lại đã bị Khúc Dạng ném cho Trì Triệt: “Tiểu Ngư nhi không có xe, làm phiền anh đưa cô ấy về giúp tôi nhé.”
Cô có chút ngượng ngùng, đứng ở bên cạnh xe nhưng không có mở cửa: “Tôi có thể tự bắt xe mà về mà.”
Anh làm lơ mà thay cô kéo cửa xe ra hỏi: “Nhà cô ở khúc nào?”
Thẩm Ngư hết cách chỉ có thể ngồi vào trong xe, chờ anh ngồi an vị mới nói ra địa chỉ nhà mình.
“Thật ngại quá lại làm phiền anh.”
Trì Triệt khởi động xe, chiếc Audi lăn bánh vững vàng trên đường: “Tôi cũng ở gần đó.”
Cô bán tín bán nghi: “Thật sao?” Cô không biết gần đó có một căn nhà mới.
Anh chàng cười, liếc cô một cái: “Nếu là thật thì tôi có thể có thêm một chai nước Perrier không?”
Muốn chiếm tiện nghi của mình sao, nhưng ngẫm lại cũng không phải vì hiện tại mình mới là người ngồi trên xe được người ta đưa về nhà: “Anh muốn uống nước sao?” -Cô đặt câu hỏi nhưng bộ dáng vừa nghiêm túc vừa đáng yêu.
“Nếu có thể gia hạn yêu cầu thì tôi muốn kéo dài đến lần sau.”
---
Có Phải Trùng Hợp?
Sáng cuối tuần khi Thẩm Ngư đang chạy bộ ở gần công viên quảng trường lại gặp mặt Trì Triệt mới biết anh ta thật sự ở gần mình.
“Nhưng tôi nhớ ở phụ cận cũng không có căn nhà mới nào.” Hai người sau khi chào hỏi thì cùng nhau đi bộ tới hồ nước nằm trong công viên.
Trì Triệt buồn cười: “Tôi cũng đâu phải mới dọn đến đâu.”
Thẩm Ngư ngẫm lại thấy cũng đúng. Hai người mới nhận thức nhau vậy mà cô lại nghĩ ngay đến việc anh ta mới dọn tới đây.
“Hay để tôi mời anh ăn sáng sẵn tiện uống nước luôn, xem như là thực hiện lời hứa hôm nọ.” Sau khi đi hết một vòng để ổn định lại hô hấp của mình thì Thẩm Ngư đề nghị: “Ở gần đây có cửa hàng bán bữa sáng khá ngon.”