Chương 15
hắn sắp sửa khoác xong áo vào cho nàng, Đường Hoan kêu lên "A" một tiếng.
Tay Tống Mạch run lên, giọng nói cũng run rẩy "Làm sao vậy?" Hắn thật sự rất sợ, thầm nghĩ muốn hoàn thành xong nhiệm vụ này, không muốn phát sinh thêm phiền toái nào nữa.
Mặc dù biết hắn không nhìn thấy nhưng Đường Hoan vẫn giả bộ xấu hổ nhắm chặt mắt lại, ấp úng nói "Thí chủ, vừa rồi, vừa rồi lúc ngươi ôm ta lại đây, ta, ta, dây lưng ở chỗ đó, bị tuột ra mất rồi..." Dây lưng?
Sẽ không đâu, rõ ràng hắn đã thắt rất chặt rồi mà.
"Biết rồi, ta sẽ thắt lại một lần nữa cho người." Tống Mạch nuốt xuống một cái, tiếp tục động tác trên tay.
Đường Hoan đoán được hắn hiểu lầm, giọng nói càng thêm yếu ớt như muỗi kêu "Thí chú, là, là ...yếm, dây lưng yếm." Cả người Tống Mạch cứng ngắc, trong đầu đột nhiên xẹt qua hình ảnh lúc mới đầụ Cái yếm của nàng bị tên vô liêm sỉ kia vén lên, lộ ra một bên tuyết trắng đẫy đà, giữa trời chiều mờ tối, đóa hồng mai ở trên đỉnh lặng lẽ đứng thẳng.
Có một ngọn lửa khô nóng không hiểu từ đâu ra đột nhiên bùng lên ở dưới bụng, cháy sạch khiến hắn miệng khô lưỡi khô.
Tống Mạch không biết vì sao chính mình lại có thay đổi này, hắn một lần lại một lần nhắc nhở mình không được nghĩ nhiều, cứng rắn trấn định nói "Ta, ta mặc áo khoác cho người trước đã, sau đó tìm sư muội người tới, tiểu sư phụ có cái gì không tiện, có thể bảo sư muội mình giúp đỡ." Đường Hoan nhìn vào cái trán đầy mồ hôi của hắn, tâm tư bay loạn "Thí chủ, ta cũng biết loại yêu cầu này không nên nói ra khỏi miệng, nhưng, nhưng mà ngươi không biết, ta với sư muội có một chút khoảng cách, ta không để ngươi tìm nàng là bởi sợ nàng nhìn thấy bộ dáng bây giờ của ta, trở về sẽ nói cho người khác.
Thí chủ, tuy ta không đọc nhiều sách nhưng cũng biết đạo lý tam nhân thành hổ, chuyện này một khi bị các sư tỷ sư muội biết được, ta sẽ không còn cách nào sống...Thí chủ, ngươi yên tâm, ta là ni cô, trong lòng chỉ có Phật tổ, thí chủ cũng chỉ giúp ta, chỉ cần thí chủ không chê ta nhiều chuyện, ta đối với thí chủ chỉ có cảm kích, tuyệt không sinh ra tâm tư nào khác." tam nhân thành hổ chỉ lời đồn đại quá nhiều sẽ khiến người ta tin là có thực.Ba người nói có hổ, thiên hạ cũng tin có hổ thật.
Tống Mạch trầm mặc, hắn tin nàng.
Nơi nào mà chẳng có thị phi, dù có là hòa thượng ni cô, bên trong cũng vẫn phân biệt trên dưới, cũng có các loại tâm tư khác nhaụ Nhưng, nếu mặc cho nàng cái kia, thì nhắm mắt là không thể nào giải quyết được.
Thấy hắn do dự, Đường Hoan cắn cắn môi, nhỏ giọng khóc "Quên đi thí chủ, ngươi đi đi, coi như chưa từng gặp ta.
Mới vừa rồi ta bị ác nhân ...khi nhục, cho dù tên độc ác đó không đạt được mục đích, ta cũng, ta cũng không còn mặt mũi nào sống tiếp, vốn nên tự sát để kết thúc, ham sống đã là không đúng, đã thế lại còn khiến cho thí chủ buồn rầụ.." Tống Mạch tâm loạn như ma "Đừng nói như vậy, gặp nạn nơi núi hoang, người vô tội mà." Đường Hoan thút tha thút thít đáp "Nhưng mà ta..." Tống Mạch bị nàng khóc khiến cho phiền lòng "Thôi, nếu tiểu sư phụ lo bị người bên ngoài biết, ta đây, ta..." Đường Hoan vội vàng khẩn cầu nói "Thí chủ giúp ta một lần đi,