⬅ Trước Tiếp ➡

Kiều Tư Ngọc nở nụ cười rực rỡ "Vừa nãy bà nói chị tôi là sinh viên xuất sắc của Thanh Hoa, lại còn là thủ khoa tỉnh. Vậy chẳng lẽ bà đã biết chuyện con trai mình đạo văn à?"
Lý phu nhân "?"
Mọi người xung quanh "???"
Đạo văn?
Đôi mắt của những người tại hiện trường lại sáng lên lần nữa, linh hồn thích hóng chuyện đang rực cháy.
Lý phu nhân chỉ cảm thấy ánh mắt mọi người đang chĩa thẳng vào mình, lửa giận bốc lên và bà lập tức chuyển cơn tức giận sang Đỗ Hồng Nguyệt.
"Kiều phu nhân, tôi được mời tham dự yến tiệc của gia đình bà, vậy mà con gái bà lại bịa đặt gây chuyện, bôi nhọ danh tiếng con trai tôi trước mặt mọi người. Đây là cách tiếp đãi khách của nhà bà sao?"
"Tôi sẽ giữ quyền kiện gia đình bà vì tội phỉ báng và vu khống con trai tôi."
Đỗ Hồng Nguyệt há hốc miệng, bà ta hoàn toàn không ngờ rằng Kiều Tư Ngọc lại đột nhiên phát điên trong bữa tiệc.
"Lý phu nhân"
Kiều Tư Ngọc cúi đầu chơi điện thoại, biết rằng Đỗ Hồng Nguyệt vừa mở miệng thì chắc chắn chẳng phải lời hay ho gì, liền lớn tiếng cắt ngang
"Vu khống bôi nhọ?"
"Tôi hình như vừa nói sai."
Nghe vậy, Lý phu nhân không hiểu sao thở phào nhẹ nhõm, ngẩng cao đầu hừ lạnh một tiếng đầy kiêu ngạo.
Kiều Tư Ngọc mỉm cười, nói "Lý phu nhân, con trai bà không chỉ đạo văn, mà còn học theo kiểu giam giữ người khác để thực hiện hành vi phạm tội."
Cô lắc lắc chiếc điện thoại trong tay, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời "Nhưng bà yên tâm, tôi đã báo cảnh sát rồi."
"Lý phu nhân đây không dạy con, nhưng quốc gia sẽ dạy. Chúng ta phải tin vào pháp luật, bà thấy đúng không?"
Mặt Lý phu nhân trắng bệch như tờ giấy, giống hệt Hứa phu nhân trước đó.
"Nhà họ Kiều các người giỏi lắm. Chúng ta cứ chờ xem. Chuyện hôm nay chưa xong đâu "
Lý phu nhân vừa nói vừa chạy đi như chạy trốn, tay gọi điện thoại, đôi giày cao gót khiến bà ta loạng choạng suýt ngã.
Bỏ chạy trối chết x2.
Giờ đây chỉ còn lại nhân vật cuối cùngnanPhương phu nhân.
"Cô định làm gì? Đừng lại gần tôi "
Nhìn cảnh Kiều Tư Ngọc ép Hứa phu nhân và Lý phu nhân phải bỏ chạy bẽ mặt, trong lòng Phương phu nhân dâng lên dự cảm chẳng lành.
Phương phu nhân muốn bỏ trốn, nhưng Kiều Tư Ngọc đã dồn bà ta vào góc tường.
"Kiều Tư Ngọc, cô đúng là đồ điên Tránh xa tôi ra "
Kiều Tư Ngọc chẳng bận tâm, thậm chí còn mỉm cười "Phương phu nhân nói tôi trông âm u đáng sợ. Dù tôi có âm u đến đâu cũng là con người, còn con gái bà thì không khác gì một con thú."
"Còn nhỏ tuổi đã biết ỷ thế bắt nạt người khác, ganh tị vô lý, chuyên đi trêu chọc những bạn học giỏi nhưng gia cảnh khó khăn."
"Xé vở bài tập của bạn, nhốt bạn vào nhà vệ sinh, đổ nước bẩn lên người rồi chụp hình. Thậm chí còn thuê xã hội đen đến bắt nạt bạn học đó. Cuối cùng, cô bé đó không chịu nổi nhục nhã mà nhảy lầu tự tử"
"Câm miệng Câm miệng "
Phương phu nhân hét lên, cố át đi giọng nói của Kiều Tư Ngọc, nhưng làm sao cô để bà ta đạt được mục đích.
"Phương phu nhân, bà đúng là một người mẹ tốt. Vì con gái mình, bà đã bỏ ra 20 vạn để che đậy mọi chuyện."
"20 vạn, mua một mạng người." Kiều Tư Ngọc cười nhạt "Giàu có đúng là tốt thật."
Không khí bữa tiệc rơi vào tĩnh lặng.
Hầu hết mọi người đều sốc.


⬅ Trước Tiếp ➡