⬅ Trước Tiếp ➡

Cứ làm một trận ra trò, lôi vài người xuống nước.
Quả là một khởi đầu tốt.
Kiều Tư Ngọc sắp xếp lại thông tin trong đầu, ngáp một cái, đứng dậy tùy tiện đặt bài vị lên bàn.
Cô nghiêm túc nói "Tổ tiên nhà họ Kiều, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi. Quyết định không thể tha cho các người."
Sau đó, cô vào bếp lấy dầu ăn và bật lửa, trở lại từ đường. Một mồi lửa đốt sạch bài vị tổ tiên.
Cô đứng trước bài vị tổ tiên nhà họ Kiều đang bốc cháy, ánh lửa hắt lên gương mặt tái nhợt không cảm xúc, tạo nên một khung cảnh vừa âm u vừa quỷ dị.
"Nếu không có các người, thì cũng chẳng có loại cầm thú như Kiều Chí Hoành."
Nhìn ngọn lửa nuốt chửng bài vị, giọng cô lãnh đạm "Một đống gỗ nát. Nếu các người thực sự linh thiêng, thì cũng chỉ là đồng bọn của Kiều Chí Hoành."
Nói xong, cô quay người rời khỏi từ đường, về phòng tắm rửa rồi đi ngủ.
Cùng lúc đó, trong thư phòng của nhà họ Kiều
Bữa tiệc tốt đẹp bị phá hỏng, Kiều Chí Hoành xoa xoa thái dương, hỏi Kiều Chính Hiên
"Chính Hiên, rốt cuộc hôm nay đã xảy ra chuyện gì?"
Gương mặt nghiêm nghị của Kiều Chính Hiên thoáng cứng lại, ánh mắt đầy vẻ chán ghét.
"Kiều Tư Ngọc đã đẩy Dao Dao xuống hồ bơi."
Kiều Chính Hạo hùa thêm dầu vào lửa
"Cha, Kiều Tư Ngọc ngày càng quá đáng. Không thừa nhận đã đành, cô ta còn ra tay đánh Dao Dao. Ngay cả con và anh hai cô ta cũng dám động thủ."
"Hôm nay, trước mặt bao nhiêu người, cô ta đã đắc tội với cả nhà họ Hứa, nhà họ Lý, và nahf họ Phương."
"Nếu ba nhà đó muốn làm khó Kiều Tư Ngọc, cha tuyệt đối đừng che chở cho cô ta. Nhất định phải để cô ta chịu chút khổ sở, nếu không sẽ không còn biết trời cao đất dày là gì nữa."
Chuyện hôm nay, Kiều Chí Hoành chỉ nghe quản gia kể sơ qua.
Biết rằng Kiều Tư Ngọc đột nhiên phát điên gây thù chuốc oán, nhưng không rõ chi tiết. Giờ nghe Kiều Chính Hạo nói vậy, ông hiểu nếu không xử lý ổn thỏa, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.
Là gia chủ, dù Kiều Chí Hoành có tức giận hay lo lắng đến đâu, ông vẫn phải giữ bình tĩnh.
"Trước mắt cứ để con bé quỳ ở từ đường. Sáng mai, cha sẽ đưa con bé đến từng nhà xin lỗi."
Chuyện đã ầm ĩ đến mức này, có thể xin lỗi cũng không giải quyết được, nhưng thái độ thì nhất định phải thể hiện.
Bàn tay đặt trên bàn của Kiều Chí Hoành siết chặt lại.
Đứa con bất hiếu này.
Thật sự làm ông mất hết thể diện.
Nghe vậy, Kiều Chính Hạo lập tức không vui
"Cha, chuyện là do Kiều Tư Ngọc gây ra, sao cha lại phải cùng chịu sự khinh bỉ của người khác?"
"Nếu là con, con tuyệt đối không tha thứ cho cô ta. Con sẽ báo cảnh sát để bắt cô ta. Cô ta nghĩ rằng bịa đặt không phải trả giá sao?"
"Chính Hạo." Kiều Chí Hoành nghiêm giọng
"Dù thế nào đi nữa, con bé cũng là một phần của nhà họ Kiềụ Chuyện này cứ quyết định như vậy."
Nếu Kiều Tư Ngọc vì chuyện này mà bị bắt, danh tiếng của nhà họ Kiều sẽ bị ảnh hưởng thế nào?
Ngay lúc đó, từ dưới lầu bỗng vang lên tiếng hét.
"Cháy rồi Từ đường cháy rồi "
Kiều Tư Ngọc ngủ không ngon giấc, tiếng hét dưới lầu liên tục vang lên, mãi mới yên tĩnh được, nhưng nửa đêm cô lại mất ngủ.
Khó khăn lắm mới thiếp đi, nhưng cô lại mơ hết cơn ác mộng này đến cơn ác mộng khác.


⬅ Trước Tiếp ➡