“Được, vậy cậu có dám nói cho tớ biết không, sáng nay sau khi cậu nhìn thấy giáo sư Ngô bị đổ canh khắp người ở căn tin, cậu đã kể chuyện này cho ai?”
“À... ba người các cậu, bạn nối khố của tớ, còn có mấy người bạn trên mạng... nữa...”
Thật ra chính xác mà nói hẳn là, phản ứng đầu tiên của cô sau khi cười xong chính là gửi tin nhắn cho Giang Lãng, hai người lại nói chuyện cả một lúc lâu, sau khi Giang Lãng nói muốn đi học, cô chưa hết ý mới kể lại câu chuyện khôi hài này cho nhóm ký túc xá một lần nữa.
“Cậu xem, cậu cũng không nghĩ tới muốn kể cho bạn trai cậu, tớ đang nghi ngờ bình thường hai người có gì để trò chuyện không đấy?”
Lâm Việt Phong khịt mũi coi thường quan điểm này của bạn cùng phòng, cô chỉ muốn giữ hình tượng trước mặt Đặng Nhiễm mà thôi. Cười nhạo một giáo sư xui xẻo xấu mặt, điều này không quá hay ho, không phù hợp với hình tượng của cô tɾong lòng Đặng Nhiễm, đương nhiên không thể nói cho anh biết, những chuyện thú vị khác, cô vẫn sẽ chia sẻ với Đặng Nhiễm... Đúng không?
“Buổi chiều không có tiết, chúng ta ra ngoài ăn nhé?”
Đặng Nhiễm hỏi ý kiến của Lâm Việt Phong về bữa trưa, Lâm Việt Phong tỏ vẻ đều được, vì thế hai người ra khỏi trường ăn một bữa cơm, lúc trở về trường học, vừa vặn đi ngang qua thánh địa hẹn hò tình nhân nổi tiếng của trường bọn họ. Ở đây có một sườn núi nhỏ, rấtnhiều đôi tình nhân phơi nắng ở phía trên, ăn trưa dã ngoại, trò chuyện.
Lâm Việt Phong chỉ vào sườn núi nói “Dù sao buổi chiều cũng không có tiết, đi nằm một lát không?”
Đặng Nhiễm đương nhiên sẽ đáp ứng.
Về sau lúc Lâm Việt Phong ngồi trên bãi cỏ mới cảm thấy mình tính sai, hiện tại đã là mùa hè, cô chỉ mặc một cái váy ngắn, khiến cho lá cỏ vừa vặn đâm ở trên đùi cô, không quá đau nhưng lại rấtngứa.
Càng hỏng hơn là, mười tám năm trước cô tùy tiện thói quen, cho nên trực tiếp vén váy lên ngồi xuống, bị đâm tới...
Hô hấp của cô lập tức dồn dập lên, cỏ lá rậm rạp đâm ở trên âm hộ của cô, lập tức đốt lên du͙c vọng cô. Tay của cô nhịn không được nắm lấy thảm cỏ kia, thân dưới lại khó kiềm chế mà cọ xát lên phía trên.
Khoáı cảm từ âm hộ dần dần lan tràn, cô cảm giác được bầu ngực của mình đã bắt đầu trướng lên, có loại cảm giác căng phồng.
Trong nháy mắt, toàn bộ những du͙c vọng bị ép buộc kia đã trở lại.
Cô muốn nó.
Cô nhìn Đặng Nhiễm ngồi bên cạnh, anh ấy khoanh ͼhân ngồi cho nên Lâm Việt Phong có thể nhìn thấy một khối phồng lên tɾong đũng quần anh.
Đặng Nhiễm nhỏ hơn Giang Lãng một chút, nhưng cũng coi như lớn, ánh mắt Lâm Việt Phong giống như dính trên đó, kéo cũng kéo không ra, cô tựa đầu vào vai Đặng Nhiễm “Chúng ta đi thuê phòng được không?”
Đặng Nhiễm nhìn về phía cô, không biết tại sao Lâm Việt Phong lại đột nhiên nhắc tới việc thuê phòng như vậy, nhưng hơi thở của anh ấy vẫn thành thật trở nên nặng̝ nề, lều nhỏ bên dưới cũng lập tức dựng thẳng lên.
Anh ấy gật đầu, Lâm Việt Phong lộ ra nụ cười hài lòng.
Cô và Đặng Nhiễm lập tức đứng dậy, vội vã băng qua nơi đó, đi vào một khách sạn.
Vừa dùng thẻ mở cửa phòng, Đặng Nhiễm liền vội vã nhào lên người Lâm Việt Phong, anh ấy dứt khoát cởi quần áo của Lâm Việt Phong, cởi quần lót của cô ra, sau đó đưa hai ngón tay vào mở rộng cho cô.
Lâm Việt Phong đột nhiên không muốn như vậy.
Cô cảm thấy cảm nhận của mình rấtkỳ quái, nhưng mục đích này của Đặng Nhiễm rấtrõ ràng, bọn họ muốn làm t̠ình, điều này thực sự làm cho khoáı cảm của cô bị giảm đi. Nhưng mà đến thuê phòng là cô đề nghị, hiện tại cũng không thể đạp Đặng Nhiễm xuống giường rồi nói cô không có hứng thú được. Vì thế cô thiếu hứng thú để cho Đặng Nhiễm lăn qua lăn lại trên người cô nửa ngày, chen vào nửa ngày, thậm chí cô có chút thất thần.
Sau khi kết thúc đợt làm t̠ình này, Lâm Việt Phong còn có cảm giác thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi lần thứ nhất kết thúc, Đặng Nhiễm đi vệ sinh tắm rửa, Lâm Việt Phong nằm trên giường suy nghĩ về cuộc sống.
Cô câu được câu không xoay đïện thoại di động, màn hình đïện thoại di động đột nhiên sáng lên, là Giang Lãng và cô châm chọc bài tập của giáo sư bọn họ giao biến thái như thế nào.
Trong đầu Lâm Việt Phong đột nhiên hiện lên một ý tưởng.
Cô liếc nhìn nhà vệ sinh, cửa phòng đóng chặt.
Cô làm một tư thế, mở máy ảnh của đïện thoại di động, nhắm ngay mình chụp một tấm ảnh.
Sau đó gửi cho Giang Lãng.
Tấm ảnh khỏa thân này có chút khác với tấm cô gửi cho Giang Lãng lần trước, lần trước là lúc cô còn chưa biết rõ ràng là thử thách kia có bao nhiêu lần chụp, cho nên cô không muốn bại lộ quá nhiều trước mặt Giang Lãng, dùng tư thế hai ͼhân đan chéo chặn bộ phận riêng tư nhất.