⬅ Trước Tiếp ➡
Tám giờ, bảy người nhà họ Thẩm, trừ Thẩm Như đang làm hạng mục ở nước M ra, đúng giờ xuống lầu ăn bữa sáng.
Đây là quy định mà mọi người đều ngầm hiểu khi ông cụ ở nhà.
Dương Lam nhìn thấy Thẩm Loan cũng đúng giờ như vậy, đôi mắt u ám chớp mắt, rất nhanh lại khôi phục bình thường.
“Dì, chào buổi sáng.” Cô gái nhỏ có lúm đồng tiền như hoa.
“… Chào buổi sáng.” Trong lòng người phụ nữ ủ rũ.
Ăn xong bữa sáng, Thẩm Xuân Giang và Thẩm Khiêm đến công ty, Thẩm Yên quay về trường học, hôm nay cô ta có khóa học.
Dương Lam hẹn mấy bà chủ chơi bài, sau khi bỏ mấy vạn tiền mặt vào túi xách của mình, cũng đi rồi.
Thẩm Loan về phòng, móc từ trong tủ quần áo ra một túi vải buồm nửa cũ nửa mới, bên trong là tất cả tài sản của cô.
Một chiếc túi thêu, một vài cây kim nhỏ, cộng thêm hai ngàn đồng.
Cô cầm 500, sau đó dùng điện thoại gọi một chiếc taxi, thu dọn xong rồi đi ra ngoài.
Siêu thị.
Thẩm Loan đứng trong khu dầu gội đầu, không nhìn vào hàng hóa, chỉ nhìn vào giá, dù sao cũng chỉ chọn loại rẻ nhất.
Băng vệ sinh cũng vậy.
À, còn có xà phòng, Điêu Bài, hay Tide đều bỏ qua, ngón tay dừng trên thẻ giá— xà phòng Lão Hỗ Châu 6 gói, ¥5. 99.
OK, chính là mày.
Lang thang đi đến khu vực nội y, Thẩm Loan liếc mắt một cái liền tìm được giá rẻ nhất, đang chuẩn bị ném vào trong xe mua sắm, đột nhiên một giọng nói xen vào.
“Cô gái này, thứ cô đang cầm trên tay là quần lót trẻ con.”
Động tác của Thẩm Loan dừng lại, thu tay lại, nhìn kỹ, đúng là của trẻ con, hơn nữa chất liệu còn không tốt, khó trách lại rẻ như vậy.
Nhưng mà,
Cô nhìn về phía người đàn ông mới mở miệng nhắc nhở mình, không, phảigọi là “Cậu bé”.
Khuôn mặt con nít, đầu nấm, cười rộ lên còn có má lúm đồng tiền, vóc dáng cũng không quá cao, nhìn qua cũng chỉ mới mười lăm sáu tuổi, có chút ngốc nghếch.
“Hi, bé shota, sao em biết chị lấy sai? Lỡ như chị mua quần lót cho em bé thì sao?”
“Oa! Chị trẻ tuổi như vậy mà đã có em bé rồi sao?”
Thẩm Loan lắc đầu: “Không có.”
“Thấy chưa, em nói …”
“Nhưng chị có thể mua cho bạn trai mình mặc mà.”
“Cái gì?” Cậu bé ngơ ngác.
Thẩm Loan ghé sát vào, một hương thơm tươi mát chui vào chóp mũi thiếu niên, kỳ lạ nhưng làm cậu ta không chán ghét.
“Cậu bé xấu xa, biết cái gì gọi là tình thú không? Là đây này.”
Nói xong liền đẩy xe mua sắm chuồn mất.
Khuôn mặt trẻ con đứng tại chỗ, cái cổ trắng nõn hiện lên một tầng ửng đỏ, lại tiện thể lan đến trên cả khuôn mặt.
Lại giương mắt, đã không thấy bóng dáng người phụ nữ.
Mẹ nó.
Cậu ta lấy điện thoại ra, bấm gọi đến một dãy số: “Lục gia, anh anh anh… Em bị một người phụ nữ đùa giỡn, hu hu hu…”
Tâm trạng Thẩm Loan rất tốt, đẩy xe mua sắm đến quầy thu ngân tính tiền.
Hai bao đồ lớn chỉ tốn của cô 50 đồng, rất tốt, rất hoàn mỹ.
Trở về Thẩm trạch lúc giữa trưa cơm, Dương Lam không ở đây, ba con Thẩm Xuân Giang cũng không có, phòng khách to như vậy chỉ có Thẩm Yên.
“Đứng lại.”
Thẩm Loan mắt điếc tai ngơ, tiếp tục đi lên lầu.
“Đồ tiện nhân, tôi nói chuyện với cô, cô không nghe thấy sao?!” Thẩm Yên tức giận, đi qua túm lấy cô.
Thẩm Loan giả vờ lảo đảo, đôi tay buông lỏng, hai túi hàng thành công khiến cho đối phương chú ý.
Thẩm Yên đá một cước, đồ vật bên trong rơi ra đầy đất.
Phép khích tướng, khổ nhục kế
Thẩm Loan thấy thế, mờ mịt mà nhếch môi.
Nâng cằm, đôi mắt lộ ra vẻ khiêu khích mà Thẩm Yên vẫn chưa nhận ra, mà Thẩm Yên lại liếc mắt nhìn những đồ vật trên mặt đất, tựa như đó là những thứ vô cùng bẩn thỉu khó coi vậy.
Thương hiệu dầu gội đầu chưa từng nghe thấy.
Băng vệ sinh kết hợp cả ngày lẫn đêm, giống một túi tã giấy trẻ con.
Thế mà còn có cả xà phòng nữa?! Ở nhà họ Thẩm, loại đồ vật này chỉ có người giúp việc mới có thể chạm vào.
Chớ nói chi đến mấy thứ lộn xộn khác, cái gì mà cuộn giấy, kem đánh răng…
Hơi thở rẻ tiền ập vào trước mặt, không hề hợp với Thẩm trạch rộng rãi sáng ngời, trang hoàng khí phái.
“Ồ, hóa ra sáng sớm ra ngoài là đi dạo siêu thị. Nhìn dáng vẻ này có lẽ là nhặt được không ít thứ rẻ tiền nhỉ? Mấy thứ này có vượt quá một trăm tệ không?”
Thẩm Loan lạnh lùng nhìn cô ta.
“Người nghèo kiết xác như cô mà còn muốn làm cô ba nhà họ Thẩm sao? Tôi thấy người giúp việc ăn mặc còn đàng hoàng hơn cô đấy.” Rõ ràng là cái miệng nhỏ nhắn xinh đẹp hồng nhuận thế mà lại nói ra những câu ác độc như vậy.
Đáy mắt Thẩm Loan bỗng chốc bùng lên một ngọn lửa.
⬅ Trước Tiếp ➡