⬅ Trước Tiếp ➡
Tống Lẫm nhín thấy một màn này, hơi kinh ngạc, giây lát lướt qua.
Hai mắt Hạ Hoài tỏa sáng, anh ta không thích vưu vật gợi cảm, ngược lại khá thích kiểu mảnh khảnh, nếu có một gương mặt thanh thuần …
Nghĩ đến cũng có thể khiến hô hấp dồn dập, toàn thân nóng lên.
“Cái kia… Em gái cậu trông thế nào?”
Thẩm Khiêm nhíu mày, không biết bất mãn với nhan sắc của thiếu nữ hay là bất mãn với vấn đề của Hạ Hoài, nhàn nhạt phun ra một chữ ——
“Xấu.”
Hạ Hoài tươi cười chợt tắt, lập tức mất hết hứng thú.
Đánh xong một vòng, Tống Lẫm úp bài: “Thời gian không còn sớm.”
Tần Trạch Ngôn: “Đi bar?”
“Không được” Thẩm Khiêm xách áo khoác lên: “Ngày mai tôi có việc.”
“Được, vậy giải tán thôi.”
Một đám người rời khỏi phòng, khi đi qua hành lang, vừa lúc thấy giám đốc câu lạc bộ cúi đầu khom lưng đi ra từ một gian phòng khác, còn đặc biệt buồn cười dùng tay áo lau mồ hôi, xoay người thấy bốn vị cậu chủ, lấy lại tươi cười lần nữa giơ lên, vội vã tiến lên--
“Cậu chủ Thẩm, cậu chủ Hạ, cậu chủ Tần, cậu chủ Tống, các vị chơi vui không?”
“Tôi nói này giám đốc Tiếu, nhìn dáng vẻ ông mồ hôi đầy đầu, phòng đó có hồng thủy mãnh thú?” Hạ Hoài mở miệng trêu chọc.
Ai ngờ, không những không hài hước, ngược lại khiến vị giám đốc này sợ tới mức mặt không còn chút máu.
“Cậu chủ Hạ, tiểu tổ tông của tôi! Ngài nói nhỏ một chút…”
Hạ Hoài nhíu mày: “Thật sự có mãnh thú?”
Giám đốc Tiếu sợ anh ta nói thêm gì nữa khiến vị bên trong kia nghe được, trực tiếp nói thẳng ra thân phận: “Là Lục Gia!”
Hạ Hoài thoáng chốc im lặng.
Ngay cả Thẩm Khiêm, Tống Lẫm và Tần Trạch Ngôn cũng thu hồi chế nhạo, lập tức thay đổi thái độ.
Nhìn chung ở thành phố Ninh, có thể đảm đương nổi một tiếng “Lục Gia”, trừ bỏ vị kia ra, anh ta không nghĩ đến ai khác!
Cũng khó trách giám đốc Tiếu sẽ nơm nớp lo sợ như thế.
“Cái kia…” Hạ Hoài ho nhẹ: “Hóa ra là chú Lục ở bên trong.”
Ba của Hạ Hoài là Hạ Hồng Nghiệp và Lục gia là anh em kết nghĩa, đứng hàng thứ tư, cho nên Hạ Hoài gọi “Chú” cũng không sai.
Giám đốc Tiếu hiển nhiên cũng rõ ràng tầng quan hệ này, tròng mắt chuyển động, đề nghị nói: “Hay là ngài đi vào chào hỏi?”
Mặt mày Thẩm Khiêm khẽ nhúc nhích.
Tống Lẫm đột nhiên muốn hút thuốc.
Tần Trạch Ngôn không có phản ứng gì dư thừa.
Hạ Hoài tưởng tượng đến chú Lục kia gương mặt uy nghiêm, không kiềm được lòng bàn chân phát lạnh, hàm răng cắn chặt, thiếu chút nữa cắn vào môi.
Ngẫm lại cũng đã như thế này, gặp mặt làm gì?
“Không không không…” Hạ Hoài liên tiếp xua tay: “Chú Lục tới chỗ này, chắc chắn bận việc, không nên đi vào quấy rầy.”
Giám đốc Tiếu gật đầu: “Vậy được.” Ông ta muốn cho cậu chủ Hạ mặt mũi, nếu đối phương không cần, cũng không cần miễn cưỡng.
Ánh mắt Thẩm Khiêm âm trầm.
Tống Lẫm nghiện thuốc lá.
Lúc mấy người đang chuẩn bị rời đi, cửa phòng lớn đóng chặt đột nhiên mở ra từ bên trong …
Giở trò
Một thiếu niên mặc âu phục có gương mặt trẻ con, đầu nấm đi ra, trên mặt chưa tan ý cười, có cảm giác đơn thuần vô hại.
Nhìn qua cửa lớn đang mở, chỉ thấy bình phong ngăn cách bên trong, nhưng không thấy vị cao cao tại thượng kia.
Thẩm Khiêm liếc nhìn một cái rồi quay dời mắt đi.
Tống Lẫm cũng không nhìn lâu.
Ở thành phố Ninh, thế lực lớn nhỏ đều phải kiêng kị Lục Gia ba phần, không ai không muốn làm quen, thậm chí muốn leo lên.
Nhưng vị này lại rất không đáp lại, chỉ để mỗi nhà họ Hạ vào mắt, cũng là vì cho người anh em kết nghĩa Hạ Hồng Nghiệp mặt mũi.
Đủ thấy lạnh lùng.
Bởi vậy, Thẩm Khiêm và Tống Lẫm cũng không thấy thất vọng.
“Lăng Vân, cậu cũng ở đây à!” Hạ Hoài bước lên, cười hì hì duỗi tay đặt lên vai của người có gương mặt trẻ con.
Nhưng giây tiếp theo đã bị hất ra.
Mày của người có gương mặt trẻ con nhíu chặt, vô cùng không kiên nhẫn: “Mùi nước hoa rẻ tiền, cách tôi xa một chút.”
Hạ Hoài cũng không giận, nhún vai, bất đắc dĩ: “Tự cậu bị dị ứng, sao trách tôi được?”
“Xem ra, anh muốn vào gặp Lục Gia…”
Hạ Hoài co cổ lại: “Không được không được, cái kia …Tôi còn có việc, đi trước một bước.”
Nói xong, cùng Thẩm Khiêm, Tống Lẫm và Tần Trạch Ngôn chạy nhanh.
Từ đầu đến cuối, Lăng Vân đều không định nói chuyện với ai khác ngoài Hạ Hoài.
Anh ta là người của Lục Gia, kiêu ngạo cũng là bình thường.
Hừ!
⬅ Trước Tiếp ➡