⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Loan lắc đầu, thở dài: “Khó trách mọi người đều nói, bạn vĩnh viễn sẽ không đánh thức được một người giả vờ ngủ.”
Chu Trì chỉ vào chính mình: “Cô đang nói tôi sao?”
“Dò số chỗ ngồi rất sáng suốt.” Cô vỗ tay.
“…”
Đi ra từ tiệm bánh ngọt, tâm trạng thiếu niên dường như tốt hơn không ít.
Có lẽ lời nói của Thẩm Loan vừa rồi nhiều ít cũng có chút tác dụng, cũng xem như đang an ủi, tốt xấu gì cô cũng thành công nặn Phùng Sương Sương thành một người phụ nữ ích kỷ, ham tiền xấu xa.
Tất nhiên, vốn dĩ đó cũng là sự thật.
Thẩm Loan lấy điện thoại ra, đưa cho anh ta
“Làm gì thế?” Vẻ mặt người đàn ông không hiểu sao.
“Số điện thoại, tự bấm.”
Chu Trì nghẹn họng, đối diện với đôi mắt cương quyết của thiếu nữ, cam chịu số phận nhận lấy, bấm nhanh một dãy số.
“Được rồi.”
Thẩm Loan nhìn thoáng qua, không sai, vẫn là những con số quen thuộc kiếp trước.
“Bây giờ có thể trả chìa khóa xe máy chìa lại cho tôi chưa?”
Thẩm Loan lấy tiền từ trong túi ném cho anh ta, Chu Trì vững vàng lấy được, đáy mắt cuồn cuộn cảm xúc phức tạp.
Thẩm Loan còn chưa kịp thấy rõ, đã bị đối phương thu lại sạch sẽ, trong đầu lóe lên gì đó, nhưng cuối cùng lại không thể bắt lấy.
Anh ta nói: “Cảm ơn cô.”
Nhất định sẽ không đi lên vết xe đổ
Không nói lời nào, ngồi lên xe moto, nổ ga, cả người và xe phóng như mũi tên rời khỏi dây cung.
Thẩm Loan nhìn bóng lưng của thiếu niên đi xa, lẽ ra phải như được trút được gánh nặng, nhưng trong lòng lại có cảm giác nặng trĩu không thể nói rõ.
Lúc đó, một chiếc taxi đi đến bên cạnh cô: “Cô gái, có đi không?”
Thẩm Loan ngay lập tức mở cửa xe, ngồi lên ghế phó lái: “Đuổi theo chiếc xe moto phía trước kia.”
“Chuyện này...” Ánh mắt tài xế có vẻ khó xử.
“Tiền xe gấp đôi.”
“Được! Cô gái, cô ngồi chắc vào!”
Nói xong, một chân đạp ga hết cỡ.
Thẩm Loan theo bản năng nắm chặt lấy tay vịn, mắt nhìn chằm chằm vào khoảng cách lớn đã bị Chu Trì kéo dãn trước mắt: “Làm phiền ông nhanh một chút.”
“Yên tâm đi, sẽ không mất dấu đâu, bảo đảm sẽ không làm lỡ cơ hội bắt gian tại trận của cô!”
“...”
Lúc đến chỗ đèn xanh đèn đỏ, vẫn còn ba giây nữa là sang đèn đỏ, tài xế chuẩn bị dừng xe.
Thẩm Loan bỗng dưng mở miệng: “Vượt qua đi!”
Giọng nói vừa đột ngột vừa vội vàng, vô hình có vài phần chèn ép và ác liệt, trong lòng tài xế cũng run rẩy mạnh, vô ý làm theo.
Nhưng vì tranh đường nên chiếc xe đi bên trái của giao lộ đã khởi động rồi, hai xe suýt quẹt vào nhau trong nháy mắt, khoảng cách chẳng qua chỉ còn khoảng 10 cm.
“Mẹ kiếp! Rốt cuộc có biết lái xe không?”
Đối phương lên tiếng chửi, tài xế taxi định chửi lại, bị Thẩm Loan ngăn lại: “Đừng lãng phí thời gian.”
“Cô gái, vừa này cô xém chút nữa hại chết tôi rồi! Trong tình huống đó, sao có thể nói xông lên là xông lên được? Cũng may tôi phản ứng nhanh, tay lái đủ cứng...”
“Im miệng! Phía trước chuẩn bị rẽ trái, ông đuổi nhanh cho tôi.”
“Haizz, tôi nói cô gái này, sao cô lại...”
“Nếu như không muốn nhận đơn khiếu nại, tôi khuyên ông, tốt nhất nên im lặng một chút.”
Tài xế không nói nữa.
Khoảng chừng mười năm phút sau, xe máy lái đến chỗ vòng xoay, tốc độ càng ngày càng nhanh.
Ngay sau đó, tầm nhìn phía trước đột nhiên mở rộng hơn, ba làn đường vừa rộng vừa bằng phẳng, tài xế lẩm bẩm: “Đi đến cả đường vành đai ngoài rồi, còn phải đuôi theo bao lâu nữa mới đến cái đầu...”
Mặt Thẩm Loan hơi biến sắc: “Ông nói đây là đâu?!”
Tài xế bị giọng nói lanh lảnh của cô làm cho giật mình, suýt chút nữa run tay: “Cô gái này, sao bỗng nhiên cô kinh ngạc vậy?!”
“Tôi hỏi ông, đây là nơi nào!”
Tài xế dùng ánh mắt chăm chú nhìn cô một cái, úi, gương mặt nhỏ kia trắng như một tờ giấy vậy: “Đây, đây là đường vành đai ngoài Xuân Trần, có vấn đề gì sao?”
Đường Xuân Trần!
Đây là nơi mà kiếp trước Chu Trì xảy ra tại nạn giao thông!
Lẽ nào thật sự không có cách nào thay đổi quỹ tích vận mệnh?
Không!
Cô không tin!
Nếu không có cách nào thay đổi, vậy thì sống lại có ý n ghĩa gì?
Lẽ nào chờ đợi cô là lòng bị khoét một lỗ, kết cục chết không nhắm mắt?
“Dừng xe!”
⬅ Trước Tiếp ➡