“…”
“Phải biết là ở thời cổ đại, người hầu khi dâng trà cho chủ nhân đều yêu cầu hai đầu gối phải quỳ xuống đất, hai tay giơ lên cao quá đỉnh đầu. Không bằng, cô cũng thử xem đi?”
Phía sau lưng Thẩm Loan cứng đờ, hình như ngạc nhiên, xen lẫn tủi thân và u oán, lại không hề có bất kỳ lực sát thương nào, vẫn là dáng vẻ gầy yếu như thế, thái độ đầy yếu đuối mềm mại.
Ít nhất, theo Thẩm Khiêm nhìn thấy là như vậy.
Cô quá mềm.
Mềm sao?
Khóe mắt thu hết biểu cảm của người đàn ông vào trong đáy mắt, Thẩm Loan không cho là đúng.
Thậm chí đến cả ngạc nhiên cũng không, bởi vì tất cả những việc đang xảy ra trước mắt đều giống y như đúc đời trước, ngay cả thần thái nói chuyện của Thẩm Yên, động tác, đều y như thế…trong ký ức vẫn còn mới mẻ.
Sau khi Thẩm Loan im lặng một lúc lâu, hai chân bỗng khuỵu xuống, không hề ngờ trước.
Đã sắp quỳ xuống đến nơi.
Cánh tay đột nhiên bị ai giữ chặt, rồi nhẹ nhàng nâng lên, cô hơi hoảng loạn mà ngẩng đầu, nhìn sâu vào mắt người đàn ông, dường như trong đó có ánh sáng nhè nhẹ di chuyển.
“Anh!” Thẩm Yên ngồi không yên, đứng phắt dậy: “Anh làm gì thế?!”
“A Yên, trò chơi này không vui đâu.” Dường như còn mang theo vẻ cảnh cáo.
“Vì sao anh lại giúp nó?!” Hai má Thẩm Yên đỏ lên, tức giận.
Người đàn ông đang muốn mở miệng, đột nhiên có tiếng động cơ truyền đến: “Ông nội và ba mẹ đã về rồi, em tự giải quyết cho tốt đi.”
Nói xong, anh ta bước nhanh ra phía ngoài.
Thẩm Yên trợn mắt lườm Thẩm Loan một cái: “Chúng ta chờ xem! Anh, chờ em với…”
Nhìn bóng dáng hai người lần lượt rời đi, Thẩm Loan cúi đầu, bên môi hiện lên một nụ cười bí ẩn và quỷ quyệt.
Rốt cuộc vẫn là không giống nhau.
Đời trước, cô không quỳ, hất nước cho Thẩm Yên ướt nhẹp cả người, lại bị Thẩm Khiêm đánh cho một cái tát mạnh đến mức bị tổn thương tai vĩnh viễn.
Đời này, cô vẫn không quỳ, nhưng Thẩm Khiêm lại tự tay đỡ lấy cô.
Khóe môi phát ra một tiếng than nhẹ, Thẩm Loan ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía.
Nhà họ Thẩm quen thuộc, cô đã trở lại.
Lần này, không chết không ngừng.
1: Một đóa bạch liên hoa
Thẩm Loan đứng tại chỗ, trong mắt hiện lên vẻ thấp thỏm, ngón tay siết chặt làn váy dường như đã trở nên xanh mét.
Diễn tả cực kỳ nhuần nhuyễn sự lo lắng và hồi hộp khi lần đầu đặt chân vào nhà giàu.
Chẳng mấy chốc, mọi người đã vây quanh ông lão đang đứng ở cửa.
Thẩm Yên như con chim vàng oanh xinh đẹp, không ngừng làm nũng, hơn nữa miệng lưỡi lại rất ngọt, chọc cho Thẩm Tông Minh cười ha ha.
“Cháu đấy, nói dễ nghe nhỉ, ông già này đã một đống tuổi rồi mà còn so với Phan An? Sau này ra ngoài đừng nói cháu là sinh viên đại học G, ngay cả thành ngữ cũng dùng sai!”
Nói tiếng Bắc Kinh lưu loát, rất khác với giọng thành phố Ninh.
Nghe nói, Thẩm Tông Minh sinh ra ở thủ đô Bắc Kinh, sau khi lớn lên vì thất bại ở cuộc tranh đấu gia tộc, nên mới bị “cách chức” đến Ninh Thành, trong hoàn cảnh quẫn bách như vậy, nhưng ông ta vẫn có thể sáng lập ra tập đoàn Minh Đạt.
Trải qua vài chục năm phát triển, nhà họ Thẩm sớm đã được liệt kê vào những nhà quyền thế ở Ninh Thành, sản nghiệp trải rộng trên rất nhiều ngành nghề.
Sau khi Thẩm Yên nghe xong, ngây thơ nhíu mày, đẩy Thẩm Khiêm ra, ôm lấy cánh tay ông, nhẹ nhàng lay động: “Mới không phải vậy đâu! Ông không già chút nào cả!”
“Bảy mươi lăm tuổi mà còn không già sao?” Thẩm Tông Minh giả vờ tức giận, nhưng khóe miệng đang cong lên lại chứng tỏ lúc này ông ta rất vui vẻ.
“Ở trong suy nghĩ của Tiểu Yên, ông vĩnh viễn vẫn chỉ có mười tám tuổi thôi!” Vẻ mặt ngây thơ, giọng nói trong trẻo.
Cho nên, kiếp trước trước khi đón cô trở về, Thẩm Yên nhận hết sự yêu thương cũng không phải không hợp lý.
Miệng lưỡi khéo léo, người tốt là cô ta, người xấu cũng là cô ta.
Thẩm Khiêm ngồi bên cạnh thỉnh thoảng cũng chen vào đôi câu, vợ chồng Thẩm Xuân Giang và Dương Lam thỉnh thoảng gật đầu, thoạt nhìn vô cùng ấm áp.
Giữa bầu không khí đó, Thẩm Loan đứng giữa phòng khách lại càng trở nên nổi bật hơn.
Bước chân Thẩm Tông Minh dừng lại, ông cụ híp mắt lại: “Đây là…”
Nụ cười dịu dàng trên mặt bà Thẩm- Dương Lam thu lại với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Loan giống như đang nhìn một thứ gì đó cực kỳ bẩn thỉu khó coi.
Thẩm Yên vẫn cười duyên như cũ.
Thấy bầu không khí hơi căng thẳng, Thẩm Xuân Giang vẫy tay với Thẩm Loan: “Tới đây, đến gần một chút.”
Thẩm Loan nghe lời tiến lên.
“Đây là ông nội con.” Sau đó chỉ vào Thẩm Khiêm và Thẩm Yên: “Anh và chị con. Sau này, con là người nhỏ nhất trong nhà, phải nghe lời, lễ phép, biết không?”
Thẩm Loan gật đầu, sau đó lần lượt nói tên từng người, dáng vẻ mềm yếu làm cho người ta không hề có chút cảm giác công kích nào.
Dương Lam nở nụ cười trào phúng, đảo mắt nhìn chồng: “Xuân Giang, sợ rằng ông đã quên một người rồi.”
“Xem tôi kìa…” Người đàn ông ra vẻ bừng tỉnh, dường như nhắc đến mới đột nhiên nhớ tới: “Đây là vợ của ba, con gọi là… dì.”
Thẩm Loan không dám nhìn bà ta, lại thuận theo gọi một tiếng: “Dì.”
Thiếu nữ cúi đầu xuống, để lộ một đoạn cổ trắng nõn, ngoan ngoãn yếu đuối không nơi nương tựa làm cho Dương Lam nhớ tới người phụ nữ kia, cũng khúm núm khiếp sợ như vậy, luôn vâng vâng dạ dạ.
Đã chết rồi cũng không chịu yên nghỉ, còn để lại một đứa tạp chủng tới làm bà ta khó chịu.
Càng nghĩ càng giận, Dương Lam ngoài cười nhưng trong không cười: “Dì sao? À… Tôi không có cháu gái lớn như vậy đâu.”
Sắc mặt ông lão đột nhiên trầm xuống.