Cô dường như rất hiểu anh, các phương diện trong ngoài.
Mà loại cảm giác này không phải một hai lần, giống như bọn họ đã quen nhau từ lâu, lâu đến nỗi Thẩm Loan đã biết anh như nắm rõ trong lòng bàn tay.
Nhưng mặc cho Chu Trì có nghĩ nát óc cũng không nhớ ra một chút xíu gì liên quan đến cô.
“Thế nên tôi đoán đúng rồi.” Cô gái khẽ cười.
Chỉ là “đoán” sao? Chu Trì hỏi thầm trong lòng.
“Lợi dụng virus Duch phản trình độ xâm lấm đối phương lấy được vị trí định vị điểm đầu và điểm cuối, không khó phát hiện ra đó cũng là một chiếc di động, mà chủ nhân của di động đang đi với tốc độ 950km/h về phía tây nam, đích đến là...” giọng nói ngừng lại, Chu Trì lại bắt đầu gõ bàn phím, rất nhanh đáp án đã xuất hiện — “Bắc Hải.”
Ánh mắt Thẩm Loan hơi lóe, lại cũng không quá ngạc nhiên.
Khi cô và Thẩm Khiêm trò chuyện, loáng thoáng nghe thấy đầu dây bên kia đang thông báo thông tin chuyến bay, trong lòng cô cũng đã có suy đoán.
Chỉ không biết là, anh ta chuẩn bị đi đâu.
Bây giờ cũng đã biết mục đích chính xác.
Vậy mà lại là Bắc Hải...
Bắc Hải nằm phía bờ Đông Nam vịnh Bắc Bộ, là một trong số 14 thành phố ven biển của Hoa Hạ, môi trường thoải mái, khí hậu dễ chịu. Mà nơi đây cũng là phúc địa của Thẩm Khiêm, do anh ta một tay thúc đẩy hạng mục “Làng du lịch ven biển”, không chỉ biến nó trở thành một trong những con gà đẻ trứng vàng của Thiên Thủy, còn trở thành lợi thế lớn nhất trong tương lai giúp anh ta nắm quyền lớn nhất trong trận chiến tranh quyền.
Đời trước, Thẩm Loan đánh với anh ta đến long trời lở đất, có câu biết người biết ta trăm trận trăm thắng, vì thế cô còn đặc biệt bỏ thời gian nghiên cứu qua cái tên Thẩm Khiêm này, bao gồm tính cách, yêu ghét, những việc từng trải, quá trình gây dựng sự nghiệp, thậm chí cả chuyện anh ta có bao nhiêu mối quan hệ tốt, bạn gái có những ai, những thói quen trong cuộc sống, Thẩm Loan đều nắm rõ.
Tất nhiên cô biết hạng mục Bắc Hải có tầm quan trọng đối với anh ta như thế nào, trong tương lai có thể phát huy được bao nhiêu tác dụng.
Ngàn vàng không mua được tương lai, nếu đã như vậy, nếu như không làm chuyện gì đó, thì làm sao có thể xứng với cơ hội sống lại quý giá mà ông trời ban cho cô?
Chu Trì: “Bây giờ cô chắn chắn biết người nọ là ai rồi đúng không?”
“Biết.” Thẩm Loan cười thâm ý: “Đã biết trước rồi.”
Nhưng mà cô không chỉ muốn chứng minh suy đoán như vậy, chỉ là trước mắt xem ra thứ quan trọng đã nắm rõ trong lòng bàn tay.
Bắc Hải chính là một chiếc bánh gato.
Làm cô cũng muốn thử cắn một miếng...
Dịch Hoằng
Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng Thẩm Loan còn chưa đến mức đánh mất lý trí.
Cô biết rõ tình hình hiện tại của bản thân, tiền thì không có, cần người cũng không có ai, dựa vào đâu mà dám tranh với Thẩm Khiêm?
Nhưng mà —
Cô không có cách nào, không có nghĩa là những kẻ khác cũng không thể.
......
Sau khi Thẩm Khiêm đến Bắc Hải, phó tổng giám đốc chi nhánh tự mình đến sân bay đón anh ta.
Vì hạng mục khai phá làng du lịch ven biển lần này, bất động sản Thiên Thủy cùng một số công ty có quan hệ hợp tác ở Bắc Hải đăng ký mở một công ty mới, Thẩm Khiêm nắm cổ phần nhiều nhất, lại là người lãnh đạo hạng mục này, công ty mới tạm thời trực thuộc dưới quyền Thiên Thủy.
“Tổng giám đốc Thẩm.” Người đàn ông đi đến, thái độ cung kính.
“A Huy, anh vất vả rồi, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện.”
Lưu Huy cầm lấy hành lý từ tay anh ta, qua tay giao cho bí thư đứng bên cạnh, sau đó cùng Thẩm Khiêm song song bước ra ngoài.
Kéo cửa xe ra, hai người ngồi lên xe.
Lưu Huy phân phó tài xế: “Đi thôi.”
Tài xế vững vàng điều khiển xe, Thẩm Khiên bỗng mở miệng hỏi: “Đối với việc mất tiêu chuẩn lần này, anh thấy thế nào?”
Lưu Huy trầm ngâm một lúc, chớp mắt trả lời: “Tôi nghi ngờ trong công ty có nội gián, tiết lộ giá thầu của chúng ta.”
“Nội gián.” Người đàn ông nhướng mày, giọng nói lãnh đạm, khiến người ta không thấy rõ cảm xúc.
Da đầu Lưu Huy tê rần, cũng may còn giữ vững được trạng thái, rất nhanh lại trở lại bình thường: “Nếu như không phải biết trước giá thầu bên chúng ta cung cấp, làm sao có thể chỉ hơn đúng hai triệu tệ? Thầy bói cũng không chính xác như thế!”
Thẩm Khiêm khẽ cười, liếc mắt nhìn anh ta: “Vậy anh nghĩ ai là nội gián?”
Ánh mắt Lưu Huy lộ ra vẻ trầm tư, sau một lúc lâu: “Hồ sơ mời thầu qua ba lần sửa đổi, cuối cùng mới định ra giá cả, từ lúc đó cho đến thời gian đệ trình giá cả, phần lớn qua tay quản lý cao cấp của công ty, chỉ cần tra từng người một, không khó có thể bắt được kẻ đó!”
“Được, chuyện này giao cho anh làm, trong vòng 3 ngày, tôi muốn thấy kết quả.”
Mí mắt Lưu Huy giật mạnh: “Chuyệnnày...”
“Có vấn đề gì sao?”
“...Theo lý thuyết, tôi cũng cầm hồ sơ mời thầu, nếu tính kỹ ra, sợ là phải tránh đi một chút mới thỏa đáng.”
Thẩm Khiêm vỗ vai anh ta, cười thâm trầm: “Tôi tuyệt đối tin tưởng anh, A Huy, ngàn vạn đừng làm tôi thất vọng, biết không?”
Lưu Huy cười chấp nhận, trên mặt tỏ vẻ cảm kích, nhưng thật ra trong lòng lại loạn tung lên.
Khách sạn Tân Hải, tầng cao nhất phòng tổng thống.
Nắng sớm xuyên qua cửa sổ sát đất, chiếu rọi vào đôi trai gái đang ôm nhau ngủ trên chiếc giường Kingside to lớn.
Người phụ nữ đã tỉnh, gối đầu lên vai người đàn ông, ngoan ngoãn như chim nhỏ nép vào người.
Rất nhanh, người đàn ông cũng tỉnh dậy.
“Tổng giám đốc Dịch, sao anh không ngủ thêm một lát đi?”
“Tránh ra.”
“A Hoằng...” Người phụ nữ khẽ nhếch môi, giọng nũng nịu yêu kiều, lại vào thời điểm buổi sáng vô cùng mẫn cảm, là đàn ông cũng khó có thể cưỡng lại sự dụ dỗ này.
Nhưng Dịch Hoằng lại ngó lơ, sẵng giọng nói: “Đừng để tôi nhắc lại lần thứ hai.”
Cả cơ thể người phụ nữ cứng đờ, vội vàng tránh khỏi vai anh ta, có chút ấm ức chớp chớp mắt, lại không thể làm cho người đàn ông nọ chú ý một chút.