⬅ Trước Tiếp ➡

Anh em, cô ấy thơm chết đi được, mày không thích thì tránh ra đi, tao theo đuổi muốn chết rồi đây. Nãy suýt nữa là cô ấy đồng ý tao rồi Mà tại mày, cô ấy nói giờ thích mày hơn, trước khi bị mày từ chối thì sẽ không nhận lời tao. Mẹ nó, rốt cuộc mày có thích hay không? Lề mề vậy còn gọi là đàn ông?
Sợ Bùi Kinh Hiệu quen quá nhiều người, không hiểu “cô ấy” là ai, Lê Tuế gửi thêm một tấm ảnh giống kiểu bị chụp lén của mình, nhìn nghiêng cũng nhận ra là cô.
Cô muốn biết... nếu anh thật sự để tâm, khi có đối thủ cạnh tranh thì anh sẽ phản ứng thế nào.
Ngay lập tức, WeChat bật thông báo.
Lê Tuế cong môi, nụ cười đắc ý khẽ hiện.
Ở đâu?
Lê Tuế nhìn thấy tin nhắn đó... nhưng không định trả lời.
Hôm sau, khi cô cầm điện thoại lên, suýt bật khóc vì bị hơn 99 tin nhắn oanh tạc.
Hầu như đều đến từ cùng một người.
Trả lời.
Em đâu rồi? Bình thường nói nhiều lắm mà, hôm nay câm rồi à?
Không phải tìm mọi cách để quyến rũ anh sao?
Tối nay anh rảnh.
Quá giờ là hết cơ hội.
Đm, có phải em đi tìm thằng dự bị rồi không?
Mới mười một giờ, anh không tin em ngủ rồi.
Khỉ thật.
Cuộc gọi nhỡ.
Cuộc gọi nhỡ.
Cuộc gọi nhỡ.
...
Lê Tuế chớp mắt.
Cô không ngờ cách “thăm dò” này lại hiệu quả đến vậy.
Cô suy nghĩ một lúc rồi trả lời
Sao vậy? Hôm qua em mệt quá, về phòng là ngủ luôn.
Anh trả lời ngay lập tức
Ý là giờ em đang ở ký túc tỉnh dậy?
Ừ.
Xuống đây. Để anh phát hiện em nói dối thì em tiêụ
Một câu vừa bá đạo vừa hăm doạ.
Lê Tuế liếc mắt, khe khẽ thở dài trong lòng.
Được, để em rửa mặt đã.
Cô cố tình chậm rãi, gần nửa tiếng mới xuống.
Vừa thấy cô, Bùi Kinh Hiệu nghiến đến muốn nứt cả răng hàm.
“Leo tường vào à?”
Lê Tuế “?”
“Em từ ký túc xuống thật.”
Anh nhìn cô mấy lần, ánh mắt vừa lạnh vừa bực, như đang xác nhận xem cô có nói dối không.
Anh mở điện thoại trước mặt cô
“Giải thích đi.”
Lê Tuế nhìn thoáng qua nan đúng là tin nhắn cô tự biên tự diễn.
Cô muốn cắn môi theo phản xạ, nhưng nhớ ánh mắt anh nên dừng lại.
Đôi mắt trong veo vô tội nhìn thẳng anh.
“Giải thích gì ạ?”
“Ha.”
Bùi Kinh Hiệu giận đến mức lưỡi chống lên má, cả cơ thể áp về phía cô hai bước.
“Em nói xem?”
“Nuôi trai dự phòng à?”
Lê Tuế “Em không có.”
“Không có? Vậy ai tỏ tình với em, ai khıêu khích anh?” anh gằn giọng.
Lê Tuế phồng má, ánh mắt lập tức long lanh ấm ức.
“Là anh ta tỏ tình với em, chứ không phải em tỏ tình với anh ta.”
“Em từ chối rồi.”
Cô chớp mắt, hai tay ôm ngực.
“Liên quan gì đến anh?”
“Anh đâu phải người yêu em, sao lại quản em?”
Cô gái ngoan ngoãn mềm mại lúc này giống hệt một con mèo nhỏ nổ lông, hai má ửng lên, đáng yêu mà lại gai góc.
Lê Tuế không muốn bỏ lỡ cơ hội này.
Cô giả vờ giận
“Anh không thích em, sao lại không cho em nhận lời người khác?”
“Hơn nữa chính anh bảo em quyến rũ anh mà? Em quen người khác là không quyến rũ anh nữa, chẳng phải hợp ý anh sao?”
“Ai nói anh không thích?”
Câu nói của anh rơi xuống ngay sau lời cô.
Ánh nhìn anh sâu thẳm.
Phụ nữ theo đuổi anh rất nhiều, nhưng anh chưa từng động lòng, cũng chưa từng yêu ai.
Anh không biết bắt đầu một mối quan hệ như thế nào.
Nhưng cô thì khác.


⬅ Trước Tiếp ➡