⬅ Trước Tiếp ➡

“Em nghĩ tình yêu nên có trình tự, là sự giao hòa của tâm hồn trước rồi mới đến thể xác.”
Lời cô khiến khóe môi Bùi Kinh Hiệu khẽ cong. Anh ngồi lên thành sofa cạnh cô, tay xoay điếu thuốc, dáng vẻ tùy tiện, hờ hững mà gợi cảm.
“Ý em là em thích linh hồn của anh, chứ không phải vẻ ngoài này sao?”
Lê Tuế chớp mắt, ngơ ngác rồi khẽ gật đầụ
Khóe môi Bùi Kinh Hiệu nhếch nhẹ, anh cúi xuống nhìn cô, giọng mang theo ý trêu đùa
“Vậy em nói xem, linh hồn anh có gì khiến em thích?”
Lê Tuế không hề chớp mắt, đáp thật nghiêm túc
“Ngông nghênh, tự do.”
Nói xong lại thấy câu trả lời quá nhạt, cô lúng túng bổ sung thêm
“Và dũng cảm.”
Nói rồi, cô khẽ cắn môi, trong lòng hơi chột dạ.
Tiếng nhạc trong quán bar dội lên rung cả không khí, ánh đèn nhấp nháy đỏ rực. Khoảng cách giữa họ rất gần. Từ góc nhìn của anh, cô gái nhỏ trước mặt trông cực kỳ nghiêm túc.
Làn da trắng mịn như phát sáng, đôi mắt đen trong veo, dưới mắt trái là nốt ruồi nhỏ như hạt lệ, đôi môi hồng khẽ mím, ánh lên sắc hồng của rượu và đèn.
Lạ thật, rõ ràng khuôn mặt ấy thuộc kiểu trong sáng, vậy mà trong giây phút này lại khiến người ta khó mà rời mắt.
Càng tệ hơn, cô còn cắn môi nhẹ, gợi cảm đến mức tim anh loạn nhịp.
Hơi thở anh chậm lại, khàn khàn mở miệng
“Đừng cắn nữa.”
“Hả?”
“Cắn môi dụ anh à? Muốn hôn sao?”
Lê Tuế Cái đầu logic kiểu gì vậy trời
Hai má cô đỏ rực như bốc cháy, hơi thở cũng rối loạn theo.
Bùi Kinh Hiệu càng thấy nóng người, anh lấy bật lửa ra, định châm điếu thuốc, nhưng một bàn tay mềm mại đã đặt lên tay anh.
Anh hơi sững lại, điếu thuốc đã bị lấy mất.
Thật ra Lê Tuế chỉ làm theo phản xạ, cô không chịu được mùi khói, nhanh tay giật lấy thuốc trong tay anh. Đến khi giật xong, chính cô cũng bối rối.
Cô chớp mắt, cố tỏ ra bình tĩnh
“Hút thuốc không tốt đâụ”
Đôi mắt trong trẻo nhìn anh, ngây thơ mà chân thành.
Bùi Kinh Hiệu khẽ rủa, giọng khàn xuống
“Giờ đã muốn quản anh rồi à?”
Cô đưa điếu thuốc lại cho anh
“Vậy anh hút đi.”
Cô gái trước mặt trông còn non nớt, làn da mịn, môi đỏ, vẻ nghiêm túc đến ngốc nghếch nan không hiểu sao, anh lại thấy phiền, thấy rối.
Anh cầm lại điếu thuốc, đứng thẳng dậy.
“Người em cần gặp cũng đã gặp rồi, vậy là đủ chứ? Khuya thế này, con gái một mình ở đây không an toàn, về đi.”
Anh liếc quanh, nơi này tiếng nhạc ầm ĩ, ánh sáng mờ ảo, rõ ràng cô chưa từng bước vào kiểu nơi như thế.
Anh quay người muốn đi, nhưng lại dừng lại, ngoái đầu
“Anh đưa em về nhé?”
Lê Tuế nhìn thấy phía xa mấy cô bạn cùng phòng đang đứng trong khu nhảy, ánh mắt trêu ghẹo.
Cô lắc đầu
“Không cần đâu, anh tới đây chắc có việc riêng, em không làm phiền. Một lát nữa em sẽ về.”
Bùi Kinh Hiệu nhướng mày
“Ừ.”
Anh bước đi, nơi cầu thang đã có mấy người bạn đứng chờ, ánh mắt đầy tò mò.
Thật ra, Lục Vinh Cảnh thấy anh xuống lâu nên mới định đi tìm, ai ngờ lại bắt gặp cảnh hiếm thấy nan anh đang nói chuyện với một cô gái. Thế là cậu gọi thêm mấy đứa khác tới hóng.
“Ghê thật, anh Bùi, cô đó nhìn vừa ngoan vừa thuần, vì anh mà đuổi đến tận đây, đúng là sức hút của anh không đùa được.”
“Chỉ cần anh Bùi cười thôi, con gái chắc đổ hàng loạt.”


⬅ Trước Tiếp ➡