⬅ Trước Tiếp ➡
Mai Tương chỉ biết rằng, cả đời này y chưa từng chịu nỗi nhục nào lớn như thế.
Mãi đến nửa đêm, khi Quản Lô và Nguỵ Mạc cuối cùng cũng hạ được bốn, năm tay chân của Nguyên thị, cả hai mới vội vã tìm về phòng Mai Tương.
Trong phòng đã sáng đèn.
Nguỵ Mạc thấy trên người Mai Tương được đắp chăn, không nghĩ ngợi nhiều, liền đưa cho y một viên thuốc
“Viên này có thể giúp nhị gia nhanh chóng hồi phục thể lực. Nếu bây giờ không được, e phải đợi đến trưa mai.”
Nói xong, hắn nhàn nhã ngồi xuống một bên chờ.
Quản Lô nhìn Mai Tương, do dự định kéo chăn ra, liền bị y quát.
“Ra ngoài.”
Giọng nói của Mai Tương khàn đặc.
Quản Lô sững sờ đứng yên tại chỗ, cả cơ thể cứng đờ như tượng. Hắn không dám động đậy, chỉ vội vàng điều chỉnh tư thế, đứng nghiêm qua một bên, cố gắng không để bản thân gây chú ý.
Qua một lúc, Mai Tương mới cử động ngón tay, chậm rãi ngồi dậy.
Trên người y, mồ hôi lạnh gần như thấm ướt lớp áo trong.
Sắc mặt y càng u ám đến đáng sợ.
Nguỵ Mạc liếc nhìn y, âm thầm lùi về góc phòng an toàn hơn.
Quản Lô thấy y không động đậy, định tiến lên đỡ, lại bị Mai Tương bất ngờ đá văng.
Có điều, thể lực chưa hoàn toàn hồi phục, cú đá này không có sức lực, chỉ khiến Quản Lô sững sờ ngã ngồi xuống đất.
Đôi mắt Mai Tương ánh lên tia băng giá, gần như nghiến răng nghiến lợi
“Ai cho phép ngươi bỏ mặc ta ở đây? ”
Quản Lô không hiểu chuyện gì, thấy y giận dữ bất thường, vội quỳ xuống.
Mai Tương ngồi ở mép giường, một tay đỡ trán, cười lạnh liên tục.
Bị một kẻ ngốc như nàng thừa cơ mà chạy vào, đã vậy còn trơ mắt nhìn nàng bỏ dở giữa chừng, để y lưng chừng lúc lạnh lẽo đến thế này...
Một lúc lâu sau, Mai Tương mới hạ tay xuống.
Gương mặt y tái nhợt như tuyết, dưới ánh nến lộ vẻ âm ụ
Mai Tương bật cười lạnh một tiếng.
Nhưng cảm xúc bây giờ dường như đã dần bình ổn.
“Trở về đi.”
Giọng nói của y lạnh lùng, không chút gợn sóng.
Đến lúc tính sổ, sẽ không ai thoát được.
Y tuyệt đối sẽ không tha cho Bảo Hoa, tuyệt đối không...
Khi Mai Khâm tỉnh dậy, trong lòng lại đang ôm một nữ tử không mảnh vải che thân.
Mai Khâm day day ấn đường, chợt nhớ lại tối qua uống rượu cùng phụ thân, bản thân tửu lượng kém nên đã sớm trở về nghỉ ngơi.
Theo lý mà nói, lúc đó hẳn y phải mệt mỏi vô cùng, rất khó có hứng thú với nữ sắc.
Nhưng nghĩ đến việc tối qua Bảo Hoa ở bên hầu hạ, y liền lộ ra chút biểu cảm bất đắc dĩ.
“Bảo Hoa…”
Mai Khâm khẽ gọi một tiếng, liền nghe thấy người kia khẽ rên ɾỉ, chậm rãi tỉnh dậy.
Người đó xoay mặt lại, nhưng không phải Bảo Hoa.
Ý cười trên khóe môi Mai Khâm chợt đông cứng.
“Sao lại là ngươi?”
Thuần Tích nhìn thấy y, dường như còn kinh ngạc hơn y, vội ngồi dậy, xấu hổ dùng chăn che thân mình.
“Tối qua gia uống say…”
Thuần Tích cúi đầu, nhẹ giọng giải thích.
Giọng Mai Khâm ôn hòa nhưng lạnh nhạt “Ta biết ta uống say, nhưng tại sao ngươi lại ở đây?”
Thuần Tích ngước lên, nhìn thấy gương mặt tuấn tú của y vẫn giữ nét tỉnh táo, không hề mập mờ chút nào, đôi tay nàng khẽ siết chặt.
Nàng biết Tam công tử không phải kẻ dễ dàng bị lừa gạt.
Nhưng tối qua y uống say, những người hầu hạ bên cạnh cũng không có mặt.
Đây thực sự là một cơ hội hiếm có.
Thuần Tích mím môi, “Bởi vì… tối qua ta vốn có chuyện muốn bẩm báo với gia.”
Mai Khâm thấy nàng hơi co rúm lại, liền tiện tay lấy chiếc áo bên giường khoác lên người nàng.
“Ngươi như vậy… đừng để nhiễm lạnh.”
Dẫu tâm tình y lúc này không thoải mái, nhưng vẫn không quên quan tâm người bên cạnh.
Điều đó khiến Thuần Tích khó lòng không xúc động.
“Ngươi muốn bẩm báo chuyện gì?” Mai Khâm hỏi nàng.
Thuần Tích cắn môi, nói “Ba tháng trước, gia cùng phu nhân đến chùa Đàn Hương cầu nguyện, gia bị sơn tặc bắt đi, bị giam giữ suốt hai tháng…”
⬅ Trước Tiếp ➡