⬅ Trước Tiếp ➡
Bảo Hoa nghe y nói đến chữ “thích,” mặt lập tức đỏ lên.
Y thấy nàng thẹn thùng, lại bổ sung “Ta thường nghe người ta nói, nữ tử mình thích cũng giống như một bộ y phục yêu thích, dù có cẩn thận gìn giữ đến đâu, thì cũng không thể chỉ có một bộ…”
Y nhẹ nhàng nói tiếp “Hơn nữa, có lẽ khi y phục cũ rồi, người ta sẽ không còn thích nữa.”
Biểu cảm của Bảo Hoa thoáng sửng sốt. Nếu làm thiếp mà giống như một bộ y phục cũ, thì chẳng phải chẳng có chút tiền đồ nào sao?
Y ngước mắt nhìn nàng, “Nhưng tiền tháng vẫn phát đềụ”
Bảo Hoa lập tức âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Mai Khâm trông thấy, cuối cùng không nhịn được mà bật cười.
“Bảo Hoa, ngươi thật sự khiến ta vui vẻ”
Y vừa cười vừa lắc đầụ Lúc này, Bảo Hoa mới chợt nhận ra mình đã để lộ suy nghĩ lên mặt, liền có chút ngượng ngùng.
“Vậy… nếu sau này ta làm thiếp của gia, ta cũng sẽ trở thành một bộ y phục sao?”
“Những lời vừa rồi chỉ là ta đùa với ngươi thôi.” Y nháy mắt với nàng, ánh nhìn mỉm cười thoáng qua một tia tinh quái.
“Đối với ta, nữ tử và y phục không giống nhaụ Nữ tử là hoa thơm ngọc đẹp, là sinh mệnh. Nếu không chăm sóc cẩn thận, các nàng rất dễ hương tiêu ngọc vẫn.”
Giọng y vẫn dịu dàng như thế, khe khẽ thở dài với nàng “Vậy nên, Bảo Hoa, ta sẽ không dễ dàng quyết định vận mệnh của một nữ tử.”
Đó chính là thái độ mà Mai Khâm dành cho Bảo Hoa, cũng là thái độ dành cho mọi nữ tử khác.
Mấy ngày sau, đến sinh thần của Thuần Tích.
Từ sáng sớm, Mai Khâm đã cho người mang rất nhiều trang sức và y phục đến phòng nàng.
“Nghe nói những y phục đó còn được đặt từ Vân Thường Các, thật không hổ là Thuần Tích tỷ tỷ, đúng là được gia cưng chiều hết mực…” Đám nha hoàn xôn xao bàn tán.
Điều quan trọng nhất là, thái độ của Mai Khâm đối với Thuần Tích cũng thay đổi rõ rệt.
Mấy ngày nay, dường như toàn bộ sự dịu dàng của y đều dành hết cho Thuần Tích, tựa như đang tự tay tạo nên một giấc mộng đẹp tuyệt mỹ cho nàng.
Thuần Tích trong ánh mắt ngưỡng mộ của người khác, chậm rãi nắm lấy một chuỗi dây chuyền, trong lòng lại nghĩ về ba tháng trước
Người thực sự chăm sóc Tam công tử rốt cuộc là ai?
Tại sao, đến giờ nàng ta vẫn chưa xuất hiện để đòi lại ân thưởng từ Tam gia?
Có lẽ nàng ta đã chết ở một góc khuất nào đó rồi…
Thuần Tích khẽ thở ra một hơi thật chậm.
Nàng hiểu rất rõ lý do vì sao Mai Khâm đối xử tốt với mình đến vậy.
Vậy nên, bất luận người đó là ai, đã lỡ nàng mạo danh chiếm lấy vị trí này, thì đối phương mãi mãi cũng đừng xuất hiện nữa.
Sau chuyện này, mọi người đều thầm đoán rằng có lẽ không bao lâu nữa, Thuần Tích sẽ trở thành người đầu tiên được nâng làm thiếp ở Tú Xuân Viện…
Bảo Hoa nghe xong những lời đồn đãi, cũng không cảm thấy bất ngờ.
Dù sao thì Thuần Tích hầu hạ Mai Khâm đã lâu, trở thành thiếp của y cũng chỉ là chuyện sớm muộn.
Còn bản thân nàng… Bảo Hoa thở dài, cảm thấy con đường trở thành thiếp của mình dường như gập ghềnh trắc trở hơn rất nhiềụ
“Bảo Hoa…”
Đang định pha trà, Bảo Hoa nghe thấy Tử Ngọc bước tới, nói “Trong phòng gia có khách, cần sai bảo hạ nhân. Ta bụng hơi đau, ngươi mau qua đó thay ta.”
Bảo Hoa đáp ứng, nàng ta lúc này mới rời đi với vẻ mặt có chút khó chịụ
Khi Bảo Hoa bưng trà vào phòng, nàng cuối cùng cũng hiểu tại sao Tử Ngọc lại như thấy quỷ…
Bởi vì vị khách kia chẳng phải ai khác, mà chính là nhị công tử của nhà họ Mai – người mà trong truyền thuyết ở Thâm Xuân Viện được đồn rằng “ăn thịt người không nhả xương.”
Mai Tương vận một thân bạch y, cả người toát lên vẻ mong manh, yếu ớt.
Y ngồi chẳng ra dáng vẻ gì, nghiêng người tựa vào tay vịn với tư thế uể oải, nhưng vẫn không hề khiến người khác cảm thấy khó coi.
⬅ Trước Tiếp ➡