Sau khi đánh chết một tên nô tài hạ tiện tiết lộ bí mật, sát khí trong lòng y vẫn không nơi phát tiết.
Đúng lúc ấy, y tình cờ gặp phải nha hoàn ngu ngốc này.
Y vốn chẳng giống với Bảo Hoa mơ hồ, lơ đãng.
Ai đã làm gì với y, làm mấy lần, làm thế nào, từng chi tiết đều được y ghi nhớ rõ ràng.
Nữ tử nhỏ nhắn này da thịt mềm mại, hương thơm phảng phất, bóc lớp vỏ ngoài ra thì bên trong lại bất ngờ ngon lành, khiến y phân vân không rõ đó là vì dược vật hay bởi đã kiềm chế quá lâụ
Chỉ là hôm nay dưới ánh nắng rực rỡ, y nhìn nàng thật rõ ràng, không ngờ rằng nàng không chỉ ngu ngốc mà còn xấu xí.
Lại đem diện mạo đặt lên bàn cân so sánh, thật giống như miếng thịt béo ngậy, cứ thế dâng mình cho nàng hưởng dụng một phen.
Trên đời này, chỉ có Mai Tương chiếm tiện nghi của người khác, chứ khi nào đến lượt người khác chiếm được lợi từ y?
"Đúng rồi…"
Khi quay lại, Mai Tương đột ngột dừng bước, phân phó với Quản Lô "Lượm hết lá vàng rơi trên đất cho ta."
"Không được thiếu một chiếc."
Đôi mắt đen mê hoặc Bảo Hoa khi nãy khẽ xoay chuyển, ánh mắt lạnh lẽo liếc xéo Quản Lô.
Dẫu đã quá quen thuộc với tính khí của y, Quản Lô vẫn không khỏi rùng mình sợ hãi.
Mai Tương muốn trừng phạt ai thì chẳng cần lý do.
Nhưng y lại thích nhìn những kẻ hạ tiện này bị nâng lên tận mây xanh, rồi rơi tõm xuống bùn đất.
Vẻ mặt cứng đờ trên khuôn mặt của kẻ chiếm không ít lợi lộc từ y bây giờ thật sự thú vị vô cùng.
Y cười lạnh một tiếng, xoay người bước vào phòng.
Nếu Quản Lô biết rằng Bảo Hoa chính là người đã đoạt được thân thể của y, ắt hẳn sẽ cảm khái nếu ở thế gian này, chỉ cần chịu một trận đòn mà có thể đổi lấy cơ hội ngủ cùng Nhị công tử nhà y, e rằng cả kinh thành sẽ chen chúc xếp hàng dài đến tận cổng thành.
Huống chi, nếu chủ tử nhà y xuất hiện thêm vài lần, chỉ sợ sẽ cướp hết vẻ vang của vị ở Tú Xuân Viện kia.
Bảo Hoa sợ hãi run rẩy.
Từ lúc Mai nhị công tử đột nhiên từ dáng vẻ dịu dàng cực điểm biến thành lạnh lùng đáng sợ, đầu nàng đã trống rỗng.
Dẫu biết rằng rồng sinh chín con mỗi con mỗi khác, nhưng sự khác biệt giữa Nhị công tử và Tam công tử liệu có quá lớn không?
Nàng nghe thấy mình sắp bị phạt, sau đó…
Rồi nàng hoảng hốt đến mơ màng, không còn nhớ rõ mình đã bất tỉnh như thế nào.
Đầu nàng đau nhức, tựa như chìm vào một giấc mộng kinh hoàng.
Giấc mộng không đầu không đuôi, chỉ thấy mình mặc một chiếc áo tía màu nho, trâm châu đầy đầu, giống như một cô nương được nuông chiều, dịu dàng đứng trước chiếc gương trang điểm tinh xảo đẹp đẽ.
Sau đó, đột nhiên có người nắm lấy tay nàng, khẽ thở dài.
"Bàn tay đẹp như thế này, nhất định phải học cách giết người…"
Người kia siết chặt tay nàng ngày càng mạnh, khiến Bảo Hoa kinh hoàng tột độ.
Nàng chợt giật mình tỉnh giấc, làm người bên giường cũng giật nảy mình.
Ngọc Lộ bưng chén thuốc, "Bảo Hoa, ngươi tỉnh rồi à?"
Bảo Hoa nhìn quanh, phát hiện đây là phòng mình.
Căn phòng rất giản dị, không có chiếc gương tinh xảo và đồ nội thất trong mơ.
Trong lòng Bảo Hoa dâng lên cảm giác bất an, như thể thiếu mất điều gì đó.
"Bảo Hoa, ngươi ngất đi nhanh quá, đến mức đám người kia cũng không kịp phản ứng, may mà Tam công tử đến tìm Nhị công tử đúng lúc…"
Bảo Hoa chỉ "ồ" một tiếng, dường như vẫn hồn xiêu phách lạc.
Ngọc Lộ gọi nàng vài tiếng, nàng cũng chẳng nghe thấy.
Mãi đến khi giọng Ngọc Lộ nhẹ nhàng truyền vào tai nàng "Bảo… ngươi, ngươi vốn dĩ xinh đẹp thế này, vì sao trước đây lại hóa trang thành như vậy?"
Bảo Hoa nghe thấy lời này mới phản ứng lại, nhận ra lớp phấn dày trên mặt mình nay đã biến mất, khuôn mặt trở nên nhẹ nhàng thoáng mát.
"Tại… tại sao không còn nữa?"
Trong lòng Bảo Hoa vô cớ dâng lên cảm giác hoảng loạn.