Tiếp ➡
"Không thể? Tại sao tôi lại tuyệt đối không được kết hôn với Lạc Tử An?" Thiếu nữ thanh lệ tóc dài đen nhánh khuôn mặt lạnh lùng, mặc dù chỉ hơi cau mày, nhưng lại tản ra khí thế như cuồng phong Bắc cực.
Cô mới 18, 19 tuổi, thân hình cao ráo thon thả, rất xinh đẹp, đường cong gần như hoàn mỹ, khuôn mặt mới nhìn thanh tú rực rỡ, nhưng khi nhìn kỹ thì lại khó cưỡng khỏi bị hấp dẫn, cô không đẹp mỹ miều nhưng vô cùng quyến rũ.
Vì còn ít tuổi nên rất trẻ trung, sự tức giận trong đáy mắt thâm trầm cũng từ từ biến mất.
Ngồi đối diện cô, một đôi nam nữ trung niên không kiềm chế nổi run rẩy, như thể có luồng gió lạnh từ lòng bàn chân lan lên tận đầu.
"Tuyết nhi..." Người phụ nữ có vài phần tương tự với cô vẫn rất xinh đẹp, hơn nữa lại có sự điềm đạm của phụ nữ lớn tuổi, nhưng trong đáy mắt thấp thỏm lo âu và khuôn mặt tái nhợt khiến bà như già thêm vài tuổi "Con chẳng phải có bạn trai ư? Tên là... Cố... Cố gì đó, không phải sao? Chẳng phải con rất yêu nó, để gặp được nó mà nửa đêm cũng chui cửa sổ chạy đi à?"
"Cố Dĩ Mặc?" Ánh mắt cô tối sầm lại, tựa như có một nỗi khổ không thể thừa nhận bóp nát mình. Cô lạnh lùng cười "Hiếm có nha, mẹ, mẹ vẫn còn nhớ con có một người bạn trai, lại càng khó hơn còn nhớ được anh ta họ gì"
Trên mặt người phụ nữ thoáng qua một nét khó chịu, lúng túng. Cậu bé kia và con gái đã qua lại với nhau 4 năm trời, bà vẫn không nhớ nổi tên hắn, có lẽ thật sự là sơ sót của bà, nhưng mà, lúc này hắn trở thành lợi thế duy nhất của bà.
Bà xúc động tiến lên nắm tay con gái, còn muốn nói thêm nhiều nhưng lại bị cô giật ra, như vừa động vào thứ gì rất bẩn thỉu.
"Đừng động vào con" Giọng cô sắc nhọn, lạnh lùng.
"Như Tuyết, sao con lại đối xử như vậy với mẹ?" Người đàn ông trung niên vốn thờ ơ lạnh nhạt cuối cùng cũng không kìm được mở miệng.
Dáng người ông cao lớn, hơi mập, nhưng so với những người đàn ông trung niên cùng thế hệ thì xuất sắc hơn nhiều, hơn nữa còn có khuôn mặt anh tuấn, cộng với sự khoáng đạt khí phách rõ rệt.
"Hư. Chú Lạc chẳng lẽ lại đau lòng cho mẹ con rồi?" Trong đáy mắt cô rõ ràng có sự châm biếm "Chẳng phải chú không hoan nghênh nàng dâu như con, không có ý định nói chuyện với con sao?"
"Như Tuyết" Lạc Khải Toàn nhíu mày "Con không thể kết hôn với Tử An, nếu con muốn cứu vãn Lãnh Thị, ta có thể đáp ứng con..."
"Cảm ơn chú, nhưng sao con có thể trắng trợn lợi dụng sự tốt bụng của chú chứ? Lãnh Thị bị người ta hãm hại, thiếu hụt hơn 10 tỷ, nếu con không bán thân cứu nhà, thì sao có thể trả đại ân đại đức của chú đây?" Sắc mặt Lãnh Như Tuyết càng thêm nghiêm túc, chỉ cần nghĩ tới khuôn mặt hoàn toàn biến đổi sau vụ tai nạn của cha mà cô hận nghiến răng nghiến lợi.

Tiếp ➡