Chôn Anh Trong Tim
Chương 8
⬅ Trước Tiếp ➡
"Thư, tối qua anh tỉnh táo mà," Đình Bảo ngắt lời cô. "Anh hy vọng em sẽ để anh chịu trách nhiệm với em."
"Hả? Ý anh là sao?"
"Chúng ta kết hôn đi."
Hồng Thư không nói nên lời. Cô không ngờ lại xảy ra chuyện này.
Cô không cần Đình Bảo chịu trách nhiệm, nhưng Đình Bảo lại vội vàng chịu trách nhiệm.
Kết hôn với Đình Bảo không có gì sai. Anh ấy rất hợp với cô - đẹp trai, thành đạt, dịu dàng, chu đáo và rất yêu cô. Tối qua anh ấy thậm chí còn làm rất tốt trên giường. Vấn đề lớn nhất là Hồng Thư vẫn chưa thực sự thích anh ấy.
"Kết hôn thì được, nhưng em có điều kiện."
"em nói cho anh biết đi,"
Hồng Thư nghĩ. Kết hôn với Đình Bảo giống như một canh bạc lớn. Tuy cơ hội chiến tanhg có vẻ cao hơn, nhưng cô không thể quên chuẩn bị một lối thoát.
"Trước tiên, chúng ta sẽ sống chung. Nếu được, chúng ta sẽ kết hôn tiếp tục sống chung. Nếu không được, em hy vọng chúng ta có thể chia tay trong hòa bình."
"anh sẽ không bao giờ phản bội em" Đình Bảo giơ ngón tay lên thề.
"À, ý em là, nếu em muốn ly hôn, em hy vọng anh sẽ không ngăn cản em."
Đình Bảo dừng lại một chút, rồi nói chắc nịch: "Đó là quyền của em. Tanh không có quyền ngăn cản em."
"Thứ hai, dù có kết hôn, em cũng cần thời gian và không gian riêng. Em sẽ không kiểm tra anh, và em hy vọng anh cũng vậy." "
Cứ giữ nguyên như vậy đi. Không cần phải đánh đổi bất cứ điều gì vì hôn nhân.
“Về phần anh, anh có thể báo cáo lại với em, đúng không?"
Hồng Thư xòe tay. "Đó là quyền tự do của anh."
"Thứ ba, em không muốn có con."
"Không vấn đề gì, anh có thể đi triệt sản."
Họ đã thống nhất ba điều, và không ai phản đối.
Hồng Thư nghĩ, hôn nhân không chỉ là hẹn hò, nên tìm một người xứng đáng với số tiền bỏ ra cũng không phải là ý tồi.
Thế là cô kết hôn với Đình Bảo.
---
Mãi đến đêm tân hôn, Hồng Thư mới nhận ra cuộc hôn nhân của họ giống như mở một chiếc hộp mù; tất cả những gì thấy trước đây đều hời hợt.
Đêm đó, Đình Bảo đã tắm rửa xong và nằm trên giường chờ Hồng Thư.
Tiếng nước chảy trong phòng tắm làm anh khó chịu, nên anh đi ra ban công.
Làn gió đầu thu xua tan cái nóng và tiếng ồn còn sót lại, và ngày cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh. Đình Bảo nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió nhẹ nhàng, nhưng tiếng nước chảy ngày càng rõ ràng hơn.
Kỳ lạ! Ban công không phải cách phòng tắm khá xa sao?
Một lúc sau, anh nghe thấy tiếng nước chảy dừng lại, tiếp theo là tiếng máy sấy tóc. Rồi máy sấy tóc cũng dừng lại, tiếng va chạm của chai lọ bắt đầu. Cuối cùng, mọi tiếng động đều dừng lại, và cửa phòng tắm mở ra.
Anh quay lại và thấy Hồng Thư xuất hiện. Có lẽ nước quá nóng; mặt cô đỏ bừng, và mái tóc đã khô một nửa vẫn còn ướt nước từ đuôi tóc, để lại những vệt ố trên váy ngủ.
Anh nhớ đến Hồng Thư, lúc đó mười sáu tuổi. Cô từ trường về nhà, khuôn mặt ửng hồng dưới ánh hoàng hôn. Thấy anh đứng ngoài cửa, cô dừng lại gọi: "Chào anh Đình Bảo."

⬅ Trước Tiếp ➡