Không cần người hầu trả lời, mới vừa bước vào huyền quan, liền nghe thấy bên trong có tiếng vang TV. Đi vào trong, Lãnh Tư Thành đi xuống từ cầu thang, đã tắm xong, thay đổi một thân đồ ngủ màu trắng. Sợi tóc hơi dài tùy ý dán ở cái trán, còn có chút ướt sũng. Tròng mắt của anh hơi hơi buông xuống, che dấu cảm xúc chân chính nơi đáy mắt, hàng mi dài phóng ra một vòng bóng mờ nhàn nhạt ở trên mí mắt.
Cửa sổ phòng khách mở rộng ra, hoàng hôn lửa đỏ phóng tiến vào, cùng ánh đèn hệ màu ấm trong phòng khách, cùng chung xây dựng ra một mảnh vòng sáng mê ly mà xa xưa. Người của anh liền lâm vào bên trong vòng sáng mê ly này, có vẻ không quá chân thật.
Lãnh Tư Thành từ trên cầu thang đi bước từng một xuống dưới, giơ tay cầm lấy điều khiển từ xa, tắt TV đi.
Tiếng TV đột nhiên im bặt, phòng khách trở nên thực an tĩnh.
Xoay người, khuôn mặt anh tuấn bình tĩnh có chút dọa người: “Cô đã trở lại.”
“A, ừ.” Cô gật gật đầu. Có lẽ là sợ bị anh phát hiện chính mình lên đi ra ngoài làm việc, giọng nói có chút chột dạ.
“Đi nơi nào?”
Giọng nói của anh bình tĩnh, nghe không ra một tia lửa giận nào. Nhưng mạch nước ngầm giống như liền giấu ở dưới đáy giọng nói bình tĩnh của anh, đang chờ mãnh liệt tuôn ra.
“Tôi…… đi ra ngoài cùng Lý Du Du.”
“Hôm nay là thứ hai.” Lãnh Tư Thành nhìn cô một cái, “Lý Du Du đang đi làm. Thời gian làm việc của giải trí Hoàng Đình chúng tôi, hẳn là không có tùy tiện như vậy.”
Một đêm bao nhiêu tiền (3)
“Tôi là đi xem cô ấy…… làm việc, cô ấy quay ngoại cảnh.” Cố Thanh Thanh lập tức giải thích, “Một mình tôi ở nhà rãnh rỗi, rất nhàm chán.”
Lãnh Tư Thành nhìn cô một cái: “Nhàm chán, trên thế giới này không biết có bao nhiêu người muốn qua loại sinh hoạt ‘ nhàm chán ’ này.”
Ví dụ như anh, giữa trưa hôm nay còn ở nơi khác tham gia một hoạt động thương mậu, sáng mai lại có nghi thức khởi động máy, một tiếng rưỡi trước mới về thành phố Yến, quả thực vội túi bụi.
Gấp gáp đuổi chậm trở về, ai biết vừa về nhà không nói cô không ở đây, còn ngại ở nhà nhàm chán.
Có lẽ là hôm nay bị Trần Văn Tiệp chèn ép có điểm ủy khuất, cô lại có thể cũng dám mở miệng phản bác: “Vậy tôi có thể làm sao bây giờ, không phải anh không cho tôi đi ra ngoài làm việc sao? Nói tôi đi ra ngoài làm việc sẽ ném mặt mũi anh, không nghĩ muốn vợ của Lãnh đại thiếu gia anh khom lưng uốn gối sao?”
Lãnh Tư Thành không nói chuyện, mà là nhìn về phía cô, ánh mắt có chút định trụ. Cố Thanh Thanh bị anh nhìn có chút da đầu tê dại, bị anh bắt được chính mình đi ra ngoài làm việc cũng không sao -- dù sao chính mình lập tức cũng muốn từ chức. Nhưng nếu liên lụy Lý Du Du, vậy cô đã có thể chết chuộc tội rồi!
Nửa ngày sau, Lãnh Tư Thành chợt mở miệng nói: “Thôi đi, cũng qua ba năm……”
Cố Thanh Thanh gật đầu: “Đúng vậy, đã ba năm.”
Gặp nhau mười năm, kết hôn ba năm, tuy rằng quan hệ hai người từ người xa lạ, biến thành người xa lạ quen thuộc nhất. Biến hóa chỉ có tâm dần dần lạnh băng của cô, duy nhất không thay đổi, là thái độ anh đối với cô.
Chỉ ứng một câu "Không gặp là tốt nhất, như thế liền có thể không yêu nhau”.
Không, nói “Yêu nhau” là quá đề cao cô, thật ra cô vẫn luôn biết, một đoạn quan hệ này, chỉ là kịch một vai của một mình cô.
----