⬅ Trước Tiếp ➡
Ai ngờ cửa kính ghế phụ vừa hạ xuống, Thẩm Tri Ý đã hắt thẳng ly trà sữa trong tay về phía Ôn Tự.
Một ly đầy ắp, đổ ập lên ngực Ôn Tự.
Lớp áo mỏng ướt nhẹp, dính sát vào người, vô cùng nhếch nhác. Tạ Lâm Châu mặt tối sầm.
Thẩm Tri Ý cười khẩy một tiếng, giọng châm chọc, “Xin lỗi nha cô Ôn, tôi tưởng chỗ đó là thùng rác, không nhìn kỹ.”
Cô ta đầy ác ý.
Ôn Tự nhíu mày, cố gắng xử lý vết bẩn trên người. Nhưng vô ích.
Tạ Lâm Châu vừa định mở cửa xe, đột nhiên thấy Lệ Tư Niên từ trong quán bước ra.
Bóng dáng cao lớn che khuất toàn thân Ôn Tự. Chiếc áo khoác đặt lên vai cô, che kín vùng bị ướt.
Tổng giám đốc Lệ, có thể đưa tôi về không?
Ôn Tự sững người.
Cô quay đầu nhìn Lệ Tư Niên.
Gương mặt người đàn ông không rõ cảm xúc, cầm điện thoại dặn dò mấy câụ
Giọng vô cảm nhưng động tác dứt khoát.
“Tổng giám đốc Lệ?” Thẩm Tri Ý hoàn hồn, ngạc nhiên hỏi, “Sao anh lại ở đây?”
Một màn ầm ĩ như vậy, người xung quanh bắt đầu ngoái nhìn. Thẩm Tri Ý định xuống xe, nhưng lại bị Tạ Lâm Châu kéo giữ lại.
“Đừng để đám săn ảnh chụp được.” Anh kéo kính xe lên, ánh mắt dán chặt vào hai người bên ngoài, “Để anh xuống giải quyết.”
Thẩm Tri Ý tim đập thình thịch.
Ban đầu chỉ định sỉ nhục Ôn Tự một chút, ai ngờ lại trúng ngay lúc Lệ Tư Niên cũng ở đó.
Hai người này... sao lại có qua lại?
Thẩm Tri Ý đeo kính râm vào, không cam lòng nghiến răng, “Đồ tiện, mới ly hôn với anh đã lập tức câu dẫn anh trai anh rồi ”
Sắc mặt Tạ Lâm Châu trầm xuống. Câu nói này thật chói tai.
Anh khóa chặt cửa kính rồi mở cửa bước xuống.
Ngẩng đầu liền thấy Ôn Tự đang nắm lấy chiếc áo khoác của đàn ông, dáng người nhỏ nhắn nép sau lưng Lệ Tư Niên.
Như thể rất thân quen, rất tin tưởng anh ta.
Khung cảnh ấy khiến mắt anh đau nhói, sắc mặt càng thêm u ám, sải bước tiến đến.
“Anh hai.”
Anh vừa gọi xong liền đưa tay định kéo tay Ôn Tự, “Trả áo lại cho anh hai, anh đưa em về.”
Ôn Tự rút tay về, gương mặt lạnh nhạt, “Anh là ai vậy?” Cơ thể cao lớn của Lệ Tư Niên đứng chắn giữa hai người.
Rõ ràng vẻ mặt không liên quan gì, vậy mà lại như một bức tường vững chãi. Ngăn cách Ôn Tự và Tạ Lâm Châu xa đến hàng vạn dặm.
Tạ Lâm Châu nghiến răng, “Đừng làm loạn nữa, em mặc thế này ra đường ra sao, theo anh về nhà.”
Ôn Tự “Đừng nằm mơ, chúng ta đã ly hôn rồi ” Dứt lời, cô liền nắm lấy ống tay áo của Lệ Tư Niên. Lệ Tư Niên cúi mắt.
Ánh nhìn dừng trên những ngón tay trắng muốt của cô.
Ôn Tự nhìn anh, vẻ mặt như đáng thương, “Tổng giám đốc Lệ, có thể đưa tôi về không?”
Tạ Lâm Châu tức giận đến mức lửa bốc đầu, “Ôn Tự ” Cô lại còn quyến rũ Lệ Tư Niên ngay trước mặt anh? Lệ Tư Niên hơi nhướng mày.
Cánh tay dài duỗi ra, ôm cô vào lòng, nở nụ cười nhàn nhạt với Tạ Lâm Châu “Em trai cứ lo chuyện của mình, anh đưa chị dâu về trước nhé.”
Ánh mắt anh chuyển hướng, nhìn về phía chiếc xe phía saụ
Ý bảo Tạ Lâm Châu đừng quên, trong xe anh ta còn có minh tinh Thẩm Tri Ý ngồi đó.
Tạ Lâm Châu siết chặt nắm đấm. Đúng lúc ấy, Tống Xuyên lái xe tới.

⬅ Trước Tiếp ➡