Vì để báo ân, anh đã cho cô một cuộc hôn nhân.
Trong hai năm kết hôn, cô làm người vợ hiền bên cạnh anh mà không một lời oán hận, dìu dắt anh bước từng bước lên chỗ cao hơn, cho tới hiện tại, khi anh ta đã có thể trụ vững ở Hoài thị.
Nhưng điều mà Ôn Tự đợi được lại là anh ta đi làm to bụng của người khác.
Tấm chân tình đã bị chà đạp đến vỡ vụn, nếu tiếp tục yêu thì đúng là quá hèn mọn rồi.
Ôn Tự bình tĩnh nói rằng, "Anh hãy soạn thảo bảng thỏa thuận ly hôn đi, điều kiện gì tôi cũng chấp nhận."
Nói xong bèn trực tiếp đẩy cửa bước vào trong.
Tạ Lâm Châu nhìn chăm chăm vào bóng lưng cô, tức giận đến mức cười khinh bỉ.
Giả vờ, cứ tiếp tục giả vờ đi.
Để xem cô có thể kiên trì tới khi nào
…
Tạ Lâm Châu đá vào cửa bỏ đi, sau đó bèn đi tìm nhân tình là Thẩm Tri Ý.
"Thuận lợi vậy sao?" Biết tin anh ấy sắp ly hôn, Thẩm Tri Ý cười hớn hở, "Cô ta cũng không khó xử như anh đã nói nhỉ "
Tạ Lâm Châu ôm lấy cô, cười lạnh lùng, "Cô ta rất giỏi toan tính, ngoài miệng thì đồng ý ly hôn, nhưng không biết có phải đang muốn trêu đùa với anh hay không."
Thẩm Tri Ý ngồi lên đùi anh, thân mật vòng tay quanh cổ anh, với ánh mắt lả lơi, "Yên tâm đi Lâm Châu, cho dù cô ta có đổi ý thì cũng vô ích thôi."
Tạ Lâm Châu nghe ra có điều bất thường, "Ý em là sao?"
Lệ Tư Niên trở về
Ánh mắt Thẩm Tri Ý thoáng hiện lên một tia tối tăm.
Cô ta không ngu đến mức kể ra chuyện đó, liền viện cớ lấp liếm, “Hai năm sau khi kết hôn, cô ta ẩn danh làm nội trợ, khoảng cách giữa hai người ngày càng xa. Nếu anh mạnh tay hơn một chút, cô ta có còn tư cách lên tiếng không?”
Tạ Lâm Châu mím môi.
Hai năm đó, đúng là Ôn Tự đã giúp anh không ít, cũng dốc hết chân tâm mà yêu anh.
Nhưng tình yêu thì có ích gì?
Anh đã phải vất vả leo lên từng bước, mới có được thành tựu hôm nay. Anh cần quyền thế để củng cố địa vị.
Thân phận thiên kim nhà họ Thẩm, còn đáng giá gấp trăm lần tình yêu của Ôn Tự.
Đang nghĩ vậy thì đôi môi đỏ mọng của cô ta đã áp lại gần, “Lâm Châu, chúc mừng anh thoát khỏi biển khổ rồi. Chúng ta ăn mừng một chút chứ?”
Tạ Lâm Châu cúi mắt nhìn cô ta, trong đầu lại bất giác hiện lên gương mặt bình thản của Ôn Tự.
Từ lúc anh rời đi đến giờ, đã lâu như vậy mà cô vẫn chưa gọi lấy một cuộc điện thoại bảo anh quay về.
Trước kia chỉ cần anh hơi lạnh nhạt, cô liền sốt sắng như sắp mất anh đến nơi.
Tạ Lâm Châu bỗng thấy bực bội vô cớ, đẩy cô ta ra, “Em mới có thai, nên chú ý giữ gìn.”
Thẩm Tri Ý là người rất tinh ý.
Chỉ thoáng nhìn đã nhận ra tâm trí anh không đặt ở đây, liền gặng hỏi, “Sao thế Lâm Châu, anh không muốn ly hôn à?”
Anh lập tức phủ nhận, “Sao lại không chứ?” “Nhưng trông anh chẳng có vẻ gì là vui cả.”
Tạ Lâm Châu vội dỗ dành cô ta, “Bệnh của ba anh lại nặng hơn, chắc không qua khỏi. Lệ Tư Niên đã về nước ngay trong đêm, chắc là vì chuyện thừa kế. Anh đang nghĩ cách đối phó với hắn.”