⬅ Trước Tiếp ➡
“Vậy sao?” Thẩm Tri Ý tiến thêm vài bước, giọng đầy thách thức, “Tôi còn tưởng hai người rạn nứt tình cảm rồi cơ đấy.”
Ôn Tự bắt đầu ngửi thấy có gì đó không đúng, liền thăm dò, “Lâm Châu? Cô Thẩm gọi thân mật thật đấy.”
Thẩm Tri Ý cười, “Sao thế, tôi với Lâm Châu có hợp tác làm ăn, gọi tên cho tiện thôi. Cô nghe thấy đã ghen rồi à? Thế thì đúng là tự ti quá rồi.”
Nét mặt cô ta tràn đầy khinh miệt, môi khẽ cong lên giễu cợt. Nhưng Ôn Tự sớm quen với kiểu người như vậy.
Tạ Lâm Châu thích ong bướm, hai năm sau khi cưới, những người như thế quanh cô chưa từng thiếụ
Cô chẳng buồn dây dưa, “Tạ Lâm Châu chắc giờ rảnh rồi, cô đi tìm anh ta đi, khỏi lãng phí thời gian ở đây với tôi.”
Nói rồi định rời đi, nhưng lại bị Thẩm Tri Ý nắm lấy cổ tay, “Rộng lượng quá nhỉ, chồng nói nhường là nhường. Bảo sao anh ta phải ra ngoài tìm mới mẻ.”
Đôi mắt Ôn Tự tối lại.
Cô liếc nhìn Thẩm Tri Ý, lạnh giọng hỏi, “Sao, cô chính là người thứ ba được bao nuôi kia à?”
Thẩm Tri Ý biến sắc.
Lời này quá cay độc, cô ta dĩ nhiên không muốn nhận.
Tức giận khiến cô ta bóp chặt cổ tay Ôn Tự, móng tay sắc nhọn gần như đâm vào da thịt.
“Tôi chỉ muốn nhắc cô, Lâm Châu nuôi một người phụ nữ bên ngoài, cô cũng nên có chút giác ngộ đi. Không thì loại vô dụng như cô, không có Lâm Châu nuôi thì sống kiểu gì?”
Ôn Tự đau, rút tay ra theo bản năng.
Đúng lúc đó, Thẩm Tri Ý liếc thấy Tạ Lâm Châu đang đi về phía này qua cửa kính.
Cô ta cong môi, bất ngờ bóp mạnh tay Ôn Tự một cái. Ôn Tự “a” lên một tiếng, theo bản năng đẩy cô ta ra.
Thẩm Tri Ý lập tức hét toáng lên, lùi về phía sau, va mạnh vào bàn.
Tạ Lâm Châu vừa lúc mở cửa bước vào, thấy cô ta ôm eo, liền vội vàng bước tới đỡ, giọng đầy lo lắng, “Có bị thương không?”
Thẩm Tri Ý lập tức đổi mặt, khóc tấm tức.
Cô ta nép vào lòng hắn, nghẹn ngào, “Tổng giám đốc Tạ, tôi không biết đã chọc giận vợ anh ở đâụ Chỉ mới nói mấy câu mà cô ấy đã đẩy tôi rồi ”
“Tôi đang mang thai con trai tôi đấy, nhỡ có chuyện gì thì nhà họ Tạ tính sao đây?”
Đứa bé đúng là điểm yếu chí mạng của Tạ Lâm Châụ
Lửa giận bốc lên, hắn quay sang nhìn Ôn Tự đang nhàn nhã xoa tay, giọng quát lớn, “Cô điên rồi à? Cô biết cô ta là ai không?”
Tiếng quát làm đám khách ngoài kia rục rịch kéo lại xem.
Ôn Tự không muốn gây chuyện, mím môi giải thích, “Cô ta ra tay trước. Tôi chỉ là phòng vệ.”
“Cô ta ra tay trước? Cô ta đang mang thai đấy Ai lại lấy cái thai trong bụng ra để đùa giỡn?”
Ôn Tự ngẩng lên, chất vấn, “Anh quan tâm cô ta vậy, chẳng lẽ đứa bé là của anh?”
Tạ Lâm Châu bị chạm trúng chỗ đau, giận quá hóa rồ, túm chặt lấy tay cô, giơ tay định tát.
Ôn Tự chưa bao giờ thấy hắn đánh người, nhất thời chết lặng, đứng yên không nhúc nhích.
Ngay lúc đó, một bóng người từ bên cạnh ập tới, giữ chặt cổ tay Tạ Lâm Châu lại.
Tạ Lâm Châu sững sờ, “Anh cả?”
Ôn Tự còn chưa kịp hoàn hồn, đôi mắt khẽ run lên, ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao lớn hơn cô cả cái đầụ
Lệ Tư Niên hơi dùng lực, đẩy hắn ra một bước.

⬅ Trước Tiếp ➡