⬅ Trước Tiếp ➡
Thịnh Kiều còn chưa hoàn toàn thích ứng với thân phận mới, không có khái niệm với danh tiếng của minh tinh, hoàn toàn không thèm để ý: "Không cần, em cứ nói với chị ta như vậy. Diễn bộ phim này bị toàn dân mắng đuổi khỏi giới giải trí với tự mình rời khỏi có gì khác nhau?"
Phương Bạch thấy thái độ của cô kiên quyết cũng không nói thêm gì, chỉ có thể đồng ý. Chờ thang máy đến lầu hai, cô đi theo Hoắc Hi ra ngoài, còn thúc giục cậu ta: "Em đi nhanh lên, yên tâm, chị có suy tính."
Phương Bạch chỉ có thể ấn thang máy lên trên, cửa thang máy đóng rồi mới phản ứng lại. Chị, chị không có xe mà, đi gara làm gì chứ!
Thịnh Kiều đi theo Hoắc Hi một đoạn đường dài mới ý thức được, mình không có xe. Ngày thường đều ngồi xe thương vụ của Phương Bạch, cũng không biết nguyên chủ có tài sản gì không, chờ cô về phải kiểm kê lại.
Hoắc Hi đi đến bên cạnh chiếc xe màu vàng của mình, rốt cuộc quay đầu, hỏi cô: "Cô đi theo tôi làm gì?"
Thịnh Kiều cười: "Hoắc Hi, em không có xe."
Hoắc Hi: "Cho nên?"
Thịnh Kiều vẻ mặt chính đáng: "Xin hỏi em có vinh hạnh được ngồi vào ghế phụ của anh không?"
Hoắc Hi: "Không có."
 
Anh muốn kéo cửa xe ra, Thịnh Kiều lập tức đè lại.
Hoắc Hi:???
2
Bị idol nhà mình nhìn chằm chằm, Thịnh Kiều có chút lúng túng, vèo một cái rút tay về, sợ idol tức giận còn lui ra sau hai bước, làm xong hết thảy mới thật cẩn thận hỏi: "Hoắc Hi, anh có thể đưa em ra gara không? Em có thể ngồi đằng sau, nếu anh không vui, ngồi cốp xe cũng được."
Hoắc Hi nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, mặt không biểu tình lên xe. Thịnh Kiều mong chờ nhìn anh, động cơ nổ vang một tiếng, Hoắc Hi hạ cửa xe xuống: "Không đi?"
"Đi đi đi!"
Cô vô cùng vui sướng nói.
Trước kia cũng biết Hoắc Hi có một chiếc xe màu vàng, khi đó Hi Quang (tên fans Hoắc Hi) mỗi ngày nằm mơ, khi nào mới có thể ngồi lên chiếc xe bảo bối của Hoắc Hi, ngồi không được thì sờ cũng được!
Không ngờ giấc mơ cũng có ngày trở thành sự thật! Mình quả thực là mẫu mực của giới truy tinh!
Hoắc Hi lái xe không nói một lời, xe rất nhanh ra khỏi gara. Dần đi ra đường lớn, xuyên qua kính chiếu hậu, anh thấy Thịnh Kiều giống như con chuột vèo một cái chui xuống dưới ghế.
Hoắc Hi: "Cô đang làm gì vậy?"
Thịnh Kiều: "Em sợ người khác chụp được, anh sẽ bị hắc."
Tôi thật cảm ơn cô.
"Địa chỉ."
⬅ Trước Tiếp ➡